Thiếu niên kia, thực sự khiến Cố Trường Đình thấy khó hiểu. Đã vậy trời còn vừa tối vừa lạnh, thiếu niên nói xong làm Cố Trường Đình lạnh cả sống lưng.
Triệu Giản nhíu mày, đang muốn mở miệng, lại nhìn thấy có một bóng người từ đằng xa bước nhanh tới.
Người kia vừa đi vừa nói : "Thiếu gia, ngài ở đây mà làm tôi tìm ngài nửa ngày."
Thiếu niên quay đầu lại nhìn, thấy người đó đến, liền chậm rãi ngồi lại trên ghế đá, nói : "Trong phòng nóng nực quá, nên ra ngoài đi dạo một chút."
Người đàn ông kia đến gần, là một người đàn ông nhìn không đến ba mươi tuổi, mặc dù còn trẻ nhưng tác phong phi thường thành thục ổn trọng, thân mặc âu phục, nhưng nhìn dáng vẻ, hẳn là bảo vệ.
Người đàn ông nhìn thấy còn có người khác liền lễ phép cười nói : "Chắc là khách quý tới tham gia thọ yến, thiếu gia thân thể không tốt lắm, không thể chịu nổi gió đêm, tôi xin phép đưa thiếu gia đi, thất lễ rồi."
Người đàn ông nói xong liền đi đến trước mặt thiếu niên, khom người xuống, thiếu niên liền thuận theo đưa tay ôm lấy cổ hắn ta. Người đàn ông dễ như trở bàn tay đem thiếu niên ôm ngang lên, dáng vẻ tuyệt không tốn sức, có lẽ là thiếu niên bệnh nặng, cho nên thân thể rất nhẹ.
Người đàn ông lại lễ phép cười cười với Cố Trường Đình cùng Triệu Giản, sau đó mới ôm thiếu niên rời đi.
Thiếu niên tựa trước ngực người đàn ông, nhìn có vẻ hơi mệt, mắt nửa khép. Chờ người đàn ông đi xa mấy bước, thiếu niên mới mở mắt ra, xuyên qua bả vai người đàn ông, nhìn Cố Trường Đình ở xa xa.
Do thiếu sáng, thiếu niên đã nhìn không rõ lắm, chỉ nói : "Lăng Thúc, ngươi có thấy người kia không, là con trai của cô, gọi là Cố Trường Đình."
Người đàn ông quay đầu lại nhìn thoáng qua : "Nguyên lai là Cố thiếu gia, vậy vừa rồi đúng là thất lễ. Thiếu gia, mệt mỏi liền ngủ đi, đừng suy nghĩ nhiều, bệnh của người rất nhanh sẽ tốt thôi."
Thiếu niên cười lắc đầu : "Nếu tôi không được thì sao?"
"Thiếu gia nói ngốc cái gì vậy." Lăng Thúc nói : "Sẽ nhanh tốt thôi."
Thiếu niên nói : "Lăng Thúc anh cũng biết, tôi không còn được bao nhiêu ngày nữa, anh phải cùng tôi trò chuyện nhiều hơn."
"Thiếu gia..." Lăng Thúc dường như không quá đồng ý thiếu niên bi quan, lại nói : "Thiếu gia ngài yên tâm, tôi sẽ luôn cùng ngài, bất luận cho tới khi nào."
Thiếu niên nhẹ gật đầu, tựa trên vai Lăng Thúc, liền không nói gì thêm.
Cố Trường Đình cùng Triệu Giản nhìn thiếu niên rời đi vẫn mơ hồ không hiểu ra sao.
Cố Trường Đình nói : "Cậu ta nói vậy là có ý gì?"
Triệu Giản lắc đầu : "Không biết."
Triệu Giản cũng không rõ, bất quá trong lòng vẫn có chút để ý, quyết định sau khi trở về gọi điện thoại cho Đường Quý Khai vạn năng, để Đường Quý Khai đi dò la, miễn cho thật sự có chuyện gì không ổn.
Nói đến cũng kỳ quái, Cố Trường Đình đều đã hơn hai mươi tuổi, người Lăng gia vẫn chưa từng đi tìm cậu, khi còn bé Cố Trường Đình bị ngược đãi như vậy, cũng không thấy người Lăng gia xuất hiện. Vậy mà hiện tại người Lăng gia lại bỗng nhiên xuất hiện, thái độ còn rất ân cần, không biết đến cùng có ý gì.
Triệu Giản cảm thấy, tóm lại vẫn nên cẩn thận một chút tốt hơn.
Triệu Giản giữ chặt tay Cố Trường Đình : "Vợ à, đừng lo lắng, chuyện gì cũng có anh giúp em."
Cố Trường Đình nghiêng đầu nhìn hắn, bởi vì có chút tối, cho nên Triệu Giản không thấy rõ biểu cảm của Cố Trường Đình, thế nhưng đôi mắt Cố Trường Đình lại đặc biệt sáng, bên trong còn lóe ra hào quang, chỉ là...
Cái hào quang này không biết vì sao khiến Triệu Giản lạnh sống lưng.
Triệu Giản bị cậu nhìn chằm chằm mười mấy giây, có chút chịu không nổi : "Làm sao vậy vợ?"
Cố Trường Đình nói : "Chỉ là đột nhiên nhớ tới chuyện mấy ngày trước anh vụng trộm chạy đi cùng người khác uống cà phê thôi."
Triệu Giản : "..."
Triệu Giản nghe xong, bắp chân trực tiếp co rút, vội vàng xin tha : "Vợ ơi, em tha cho anh đi, chỉ là hiểu lầm thôi, anh thật sự không có tâm tư gì khác."
Triệu Giản một bên cầu xin tha thứ, một bên ở trong lòng chửi mắng Giang Tam Thiếu không ngừng, Giang Lão Tam thật là biết hại người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!