Triệu Giản vội vã từ công ty chạy tới, vừa xuống xe taxi đã nhìn đồng hồ, tới đây chỉ cần hai mươi lăm phút, thời gian vẫn nằm trong kế hoạch, không bị chậm trễ.
Triệu Giản cảm thấy rất hài lòng, bước nhanh tiến vào nhà hàng đã hẹn. Hắn vừa vào cửa, liền thấy Giang Tam thiếu đã ngồi ở bàn bên cửa sổ, Giang Tam Thiếu còn vẫy tay chào hắn.
Triệu Giản đi qua, ngồi xuống trước mặt Giang Tam Thiếu, một câu nói dư thừa đều không nói : "Tôi muốn những tấm ảnh kia."
Giang Tam Thiếu cùng Triệu Giản cùng tuổi, trước kia cũng có quen biết, chỉ là khi còn bé thì gặp tương đối nhiều, lớn lên lại chưa gặp qua mấy lần. Thế nhưng đến khi gặp lại, dáng dấp Giang Tam Thiếu so với khi còn bé vẫn rất giống, cặp mắt đào hoa kia chính là đặc trưng của hắn ta, dáng vẻ thì phi thường thân thiện, phi thường vô hại, chẳng qua Triệu Giản biết, Giang Tam Thiếu chính là người thể chọc đến nhất ở Giang gia.
Giang Tam Thiếu nói : "Tôi đây muốn hẹn được Đường tiên sinh rất khó khăn, xem ra lần này, tôi cầm át chủ bài trong tay rồi."
Triệu Giản nhìn thoáng qua thời gian, nói : "Tôi có việc gấp, chúng ta nói ngắn gọn, anh đưa ảnh chụp cho tôi, anh muốn tiền hay là muốn tôi giúp anh việc gì?"
Giang Tam Thiếu cười, hắn ta cười lên, cặp mắt đào hoa kia quả thực khiến người kinh diễm: "Tiền đương nhiên là không muốn, chỉ là muốn mời Đường tiên sinh giúp tôi làm một việc."
Triệu Giản nghe xong, trong lòng nói một câu quả nhiên: "Chuyện gì?"
Giang Tam Thiếu nói: "Đường tiên sinh hẳn cũng biết ý tứ của Đường lão gia, Đường lão gia muốn Đường gia cùng Giang gia liên hôn, như vậy hai nhà nhất định có thể từ đó thu hoạch không ít lợi ích."
Đường gia cùng Giang gia, đây chính là hai nhà môn đăng hộ đối, đều là người đứng ở đỉnh cao giới thương nghiệp. Hai nhà cũng xem như có giao tình, Đường lão gia cùng Giang lão gia là bạn bè đã từng hợp tác, quan hệ rất không tệ, vẫn muốn hai nhà kết thân, như vậy có thể thân mật hơn.
Triệu Giản tự nhiên biết, ông nội đã nói với hắn, về công về tư đều hi vọng Đường gia cùng Giang gia liên hôn.
Triệu Giản nói : "Tôi cùng Cố Trường Đình đã kết hôn rồi."
Giang Tam Thiếu cười, cặp mắt hoa đào đến là đẹp mắt, chẳng qua lại khiến người ta rùng mình : "Đường tiên sinh hiểu lầm, tôi cũng không có ý chia rẽ hạnh phúc hôn nhân của người khác. Dù sao tôi cũng được xem là người có mặt mũi, chuyện này nếu truyền ra, thì thật không dễ nhìn."
Triệu Giản nói : "Tam thiếu có thể hiểu rõ thì tốt. Vậy ý của Tam thiếu là..."
Giang Tam Thiếu bưng cà phê trong tay lên uống một ngụm : "Lần trước Đường lão gia đến Giang gia làm khách, đã hỏi tôi có nguyện ý cùng Đường gia liên hôn không, lúc ấy tôi đã đáp ứng Đường lão gia."
Triệu Giản nghe xong, đau hết cả đầu, ông nội quả nhiên thích Giang Tam Thiếu.
Giang Tam Thiếu nói tiếp : "Chẳng qua Đường lão gia có thể là đã hiểu lầm, cho nên cực lực tác hợp hôn sự của tôi cùng Đường đại thiếu."
Triệu Giản ngẩng đầu nhìn hắn ta một cái : "Ý của anh là..."
Giang Tam Thiếu cười nói : "Cũng may Đường tiên sinh anh bây giờ đã kết hôn, Đường lão gia cũng không nhắc lại chuyện để tôi và anh kết hôn nữa. Có điều, tôi đích xác là rất muốn cùng Đường gia kết thân, về công về tư đều có trợ giúp, không phải sao?"
Triệu Giản tự cho là nghe không hiểu, nhưng thật ra là hắn không dám nghĩ tới : "Anh là muốn..."
Giang Tam Thiếu nói : "Đường tiên sinh là người thông minh, Đường Quý Khai là em trai anh, nghe nói anh em hai người tình cảm không tồi, thật là khiến người ta ao ước. Như vậy Đường tiên sinh anh nhìn xem, tôi cùng Đường Quý Khai kết hôn thì như thế nào? Hi vọng Đường tiên sinh có thể giúp giúp đỡ một chút."
Triệu Giản nghe xong, mồ hôi lạnh đều tuôn ra, nguyên lai Giang Tam Thiếu muốn cùng Đường Quý Khai kết hôn.
Hắn nhịn không được dò xét Giang Tam Thiếu thêm vài lần, dáng dấp bên ngoài tuyệt đối là bạch mã vương tử trong mắt người khác. Nhưng Triệu Giản biết, Giang Tam Thiếu giỏi nhất là giả vờ, phía sau cặp mắt đào hoa kia cất giấu thủ cổ ngoan độc không phải chuyện đùa, hắn sợ Đường Quý Khai căn bản sẽ không chịu nổi mà bị đùa giỡn xoay quanh.
Triệu Giản cảm thấy, mình nếu đáp ứng hỗ trợ, chuyện này nhất định có thể thành. Dù sao ông nội cũng rất hi vọng Đường gia cùng Giang gia liên hôn, Triệu Giản tùy tiện nói một câu, ông nội tuyệt đối sẽ đồng ý, nhưng như vậy không phải là đem Đường Quý Khai đẩy vào trong hố lửa sao?
Triệu Giản nói : "Chuyện này, tôi cần suy nghĩ một chút."
Giang Tam Thiếu nói : "Đường tiên sinh kỳ thật không cần lo lắng, tôi thật lòng thích Đường Quý Khai cũng không phải chuyện ngày một ngày hai, là một tấm chân tình a."
Triệu Giản : "..."
Triệu Giản nhìn hắn ta cười tủm tỉm, một chút cũng không phát giác được cái gì là chân tình, chỉ cảm thấy toàn đại âm mưu.
Kỹ thuật diễn xuất này của Giang Tam Thiếu mới gọi là dày công tôi luyện, lúc này bên trong cặp mắt đào hoa đều tràn ngập thâm tình, người không biết còn thật sự cho rằng hắn ta cùng Đường Quý Khai là Ngưu Lang Chức Nữ lưỡng tình tương duyệt, khắc cốt ghi tâm.
Triệu Giản đang muốn nói gì, dư quang lại vừa vặn nhìn thoáng ra ngoài cửa sổ, vừa nhìn đã làm Triệu Giản bị dọa sợ, lập tức vụt đứng lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!