Chương 3: Gạo Nấu Thành Cơm

Triệu Giản rõ ràng dáng người cao lớn như vậy, lại một bộ mặt dày mày dạn, khẩu khí con nít, khiến Cố Trường Đình đều sững sờ.

Trên người Triệu Giản nhàn nhạt mùi thơm hết sức quen thuộc, cùng trên người Cố Trường Đình giống nhau như đúc, là mùi sữa tắm, dù sao Triệu Giản cũng vừa tắm rửa xong, mùi vị vô cùng rõ ràng.

Cố Trường Đình cảm thấy, đó vẫn là hương vị nhẹ nhàng khoan khoái kia, nhưng không biết vì sao lúc này lại mặt đỏ tim run, cảm giác trái tim đều nhảy đến cổ họng.

Cậu vô ý muốn tránh khỏi Triệu Giản, nhưng Đào Yến Cần còn đang nhìn bọn họ, cho nên Cố Trường Đình không muốn để cô ta nhìn ra manh mối gì.

Cậu đành phải kiên trì đưa tay vỗ vỗ cánh tay Triệu Giản đang ôm mình : "Anh không cần nghe người bên ngoài châm ngòi ly gián, chúng ta hai ngày nữa là kết hôn, anh chẳng lẽ còn không tin em sao?"

Cố Trường Đình nói rất nhẹ nhàng, nhưng kỳ thật trong lòng cậu rất bồn chồn, chỉ sợ cái tên ngốc thoạt nhìn cao lớn này nói ra lời gì đó kinh người để Đào Yến Cần cười cợt thì mệt.

Triệu Giản ôm cậu không buông, nghe cậu nói thì nhếch môi cười một tiếng : "Anh đương nhiên tin tưởng em."

Cố Trường Đình nhẹ nhàng thở ra, còn Đào Yến Cần thì tức giận đến mặt đỏ bừng bừng, giống như một khắc sau liền điên lên.

Cố Trường Đình muốn Triệu Giản buông mình ra, nhưng Triệu Giản vẫn ôm cậu, còn ôm rất chặt, quả thực giống như một con lười siêu lớn.

Cố Trường Đình mấy lần âm thầm giãy dụa đều không có kết quả, đành phải đánh đuổi Đào Yến Cần trước rồi nói sau.

"Nếu như Đào tiểu thư không còn chuyện gì, mời cô mang theo người lập tức rời khỏi đây."

Đào Yến Cần không chịu đi, cô ta làm sao cam lòng đi. Cô ta không nói gì, chỉ quay đầu nhìn thoáng qua vệ sĩ của mình, nháy mắt ra dấu.

Vệ sĩ kia lập tức gật đầu một cái, sau đó cất bước đi tới, tay giơ lên muốn tóm lấy tay Cố Trường Đình.

Cố Trường Đình giật nảy mình, không biết Đào Yến Cần muốn làm gì.

Đào Yến Cần ôm tay, cười lạnh một tiếng : "Xem ra tôi không quản được cậu, vậy không thể làm gì khác hơn là đem cậu đến chỗ cha cậu, để cha cậu dạy dỗ cậu thật tốt."

Cố Trường Đình vội vàng tránh né, mà Triệu Giản đang ôm cậu bỗng nhiên híp mắt một cái, ôm lấy eo cậu kéo người lui về bảo hộ ở sau lưng.

Vệ sĩ không bắt được Cố Trường Đình, trong miệng không kiên nhẫn chậc một tiếng, ghét bỏ Triệu Giản vướng bận, dứt khoát một quyền đánh tới.

"Kẹt" một tiếng.

Cố Trường Đình muốn nói Triệu Giản cẩn thận, nhưng mà còn chưa mở miệng, người gào thảm ngược lại là tên vệ sĩ kia.

Cố Trường Đình không nhìn rõ, Triệu Giản thân hình cao lớn ngăn trở ánh mắt cậu, cậu không biết chuyện gì xảy ra, chỉ thấy tên vệ sĩ kia đột nhiên quỳ xuống, đầu gối hận không thể đem sàn gỗ đập nát.

Thì ra Triệu Giản bắt lấy tay tên vệ sĩ dùng lực vặn một cái, thanh âm kẽo kẹt khiến người nghe rùng mình, vệ sĩ đau đến hô to một tiếng, Triệu Giản lập tức đá vào khuỷu chân tên vệ sĩ một đạp, tên vệ sĩ kia nháy mắt liền quỳ xuống.

"A —— "

Đào Yến Cần bị dọa sợ, kêu to : "Các người dám động thủ đánh người?"

Cố Trường Đình cười lạnh : "Đây là nhà tôi, các người tự mình xâm nhập, còn ác nhân cáo trạng trước?"

Triệu Giản vốn anh tuấn cao lớn, tràn ngập một cỗ dã tính khó thuần phục, lúc này động thủ, cỗ khí tức kia càng cường thế khiến người ta mặt đỏ tim run, lại làm người ta kinh ngạc sợ hãi.

Triệu Giản cũng không nói chuyện, thậm chí không có vẻ mặt đặc biệt gì, nhưng lại khiến Đào Yến Cần cảm thấy người đàn ông này là một kẻ hung ác.

Triệu Giản đem tên vệ sĩ đầu tiên quật ngã trên mặt đất, rồi đi về phía Đào Yến Cần.

Đào Yến Cần trước đó còn không cam lòng vì người đàn ông anh tuấn này không nhìn mình một chút, bây giờ bị hắn nhìn chằm chằm, ngược lại bị dọa cho chết khiếp.

Đào Yến Cần sợ hãi hét lên, vội vàng lui về sau, cô ta mang giày cao gót, bởi vì khẩn trương, lui bảy tám bước liền trật chân bảy tám lần, cổ chân nháy mắt sưng thành bánh bao.

Cố Trường Đình còn không kịp phản ứng, Đào Yến Cần cùng vệ sĩ của cô ta đã nháo nhào chạy mất, sao còn dám ở lại gây chuyện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!