Đào Yến Cần vừa quỳ xuống, người cao lớn như Triệu Giản cũng giật nảy mình, hắn còn tưởng Đào Yến Cần muốn xông lên nắm tóc xé áo, chơi xấu khóc lóc om sòm chứ.
Đào Yến Cần vừa quỳ xuống liền khóc, nếu bình thường phụ nữ khóc là lê hoa đái vũ, thì cô ta bây giờ chính là mưa rào tầm tã, lại thêm sắc mặt cô ta cực kỳ vàng vọt, một chút mỹ cảm cũng không có.
Cô ta khóc còn quỳ gối bò về phía trước, giang hai tay ôm lấy chân Triệu Giản, vừa khóc vừa nói : "Triệu tiên sinh, anh mau cứu tôi, mau cứu tôi."
Triệu Giản nhìn cô ta tiến tới, nhanh chóng đưa tay bảo vệ Cố Trường Đình sau lưng, nhưng trong tay hắn đang cầm theo mấy cái túi, không thể làm gì hơn.
Đúng lúc này, Cố Trường Đình lại từ sau lưng Triệu Giản chuyển ra phía trước, đem Triệu Giản đẩy ra đằng sau.
Triệu Giản sửng sốt, vợ đứng ở đằng trước, gần như che nửa người hắn.
Cố Trường Đình nhìn Đào Yến Cần ôm lấy chân Triệu Giản, lập tức cảm thấy không thoải mái. Không phải chỉ có mình Triệu Giản tính chiếm hữu mạnh, Cố Trường Đình cũng vậy, chỉ là bình thường không hay thể hiện, da mặt có chút mỏng mà thôi.
Cố Trường Đình đem Triệu Giản chắn ở sau lưng, không để Đào Yến Cần đụng đến hắn, từ trên cao nhìn xuống nhìn xuống Đào Yến Cần : "Đào tiểu thư, cô nói gì tôi không hiểu."
Đào Yến Cần vẫn còn nước mắt nước mũi chảy dài : "Cố tổng, xin cậu thương xót, nếu tiếp tục như vậy, Đào gia sẽ phá sản, nhân viên của Đào gia khẳng định đều sẽ bị đuổi việc, đến lúc đó sẽ không có cơm ăn mất."
Cố Trường Đình cười, nói : "Nguyên lai Đào tiểu thư tâm địa tốt như vậy, tôi ngược lại biến thành người ác độc ha. Chẳng qua Đào tiểu thư yên tâm, kỳ thật tôi cũng không phải người có tâm địa sắt đá. Gần đây bởi vì ký hợp đồng với Đường tiên sinh, công ty của tôi cũng chuẩn bị mở rộng quy mô. Nếu như nhân viên của công ty là người tài năng, đến lúc đó tôi có thể nhận vài người."
Triệu Giản nghe xong liền muốn cười, vợ không những chế nhạo, mà còn muốn đào tường nhà người khác.
Đào Yến Cần nghe xong, mặt vàng như nến cũng biến xanh, khóc nói : "Trước kia là tôi khốn nạn, xin cậu tha cho tôi đi, tôi quỳ xuống xin cậu, cậu còn muốn tôi làm thế nào?"
Cố Trường Đình nói : "Cô chạy đến cửa nhà tôi la lối khóc lóc, tôi còn chưa báo cảnh sát, cô còn muốn tôi làm thế nào? Đào gia sụp đổ nhanh như vậy, chẳng lẽ là tôi? Là do Đào tiểu thư cùng người nhà của co a, các người động một chút là tham ô công quỹ, công ty thâm hụt có thể so với tổ ong, ai có thể cứu được các người?"
Đào Yến Cần khóc rất lớn tiếng, ngay cả trong nhà cũng nghe được.
Hôm nay Đào Kỳ về sớm, trước đó cậu ta được đổi một người đại diện khác, là người đại diện kim bài a, ảnh đế ảnh hậu trong tay cả một bó to, Đào Kỳ căn bản không nghĩ tới mình sẽ bị phân đến trong tay người đại diện như vậy, quả thực mừng rỡ như điên.
Người đại diện mới cũng không vội vàng nhận quảng cáo cho Đào Kỳ, chỉ thu xếp một vài chương trình học ở công ty cho cậu ta, sắp xếp người đến dạy Đào Kỳ diễn xuất, lại phổ cập cho Đào Kỳ một vài tình huống gần đây trong giới.
Người đại diện cũng nhìn ra, Đào Kỳ là người mới, cái gì cũng đều không hiểu, sợ cậu ta vừa ra khỏi cửa đã đụng phải đại phiền toái còn không biết.
Thầy dạy của Đào Kỳ cũng rất nổi tiếng, nói thật Đào Kỳ trước kia căn bản không muốn tiến vào giới giải trí, cho nên cũng không có để ý mấy, nhưng Đào Kỳ đã từng nghe nói qua tên tuổi của thầy, Sầm Tưởng, mười năm trước từng ôm vô số các giải thưởng điện ảnh, nhưng bây giờ đã bốn mươi tuổi, cho nên không thể so với người trẻ tuổi nữa, dần dần thoái ẩn, lúc đầu muốn trở thành đạo diễn, nhưng không thành công, làm mấy bộ phim vẫn không đắt khách, bị người đại diện tìm tới làm thầy dạy cho Đào Kỳ.
Hôm nay sau khi Đào Kỳ học xong, liền được đưa về nhà. Người đại diện vậy mà còn sắp xếp trợ lý riêng, tài xế riêng cho cậu ta, Đào Kỳ cảm thấy giống như đang nằm mơ. Chỉ là ký túc xá sắp xếp cho Đào Kỳ vẫn còn đang trùng tu, cho nên tạm thời không thể ở, Đào Kỳ vẫn ở tại nhà Cố Trường Đình, có thể là phải mấy tuần lễ.
Đào Kỳ sau khi về đến nhà Cố Trường Đình, liền đến phòng bếp ở lầu một, muốn thử xem có thể nấu món gì đó cho bữa tối không, dù sao những người khác vẫn chưa trở lại.
Đào Kỳ vừa lấy nguyên liệu nấu ăn ra, liền nghe ngoài cửa có tiếng người khóc huyên náo, rất lớn, không biết đang làm cái gì.
Đào Kỳ ghé vào cửa sổ nhìn một chút, bởi vì đứng ở góc chết, cho nên không nhìn thấy được, đành phải mở cửa ra nhìn xem.
Vừa nhìn ra liền ngay lập tức giật nảy mình, một người đàn bà điên đang quỳ trên đất khóc rống.
Cố Trường Đình nhìn thấy cửa mở, vội vàng ngẩng đầu lên, quả nhiên là Đào Kỳ đi ra.
Cố Trường Đình vội vàng nói : "Đào Kỳ, em vào trước đi, một hồi bọn anh sẽ vào."
Đào Kỳ gật gật đầu, đang muốn đóng cửa, nhưng Đào Yến Cần đang quỳ trên mặt đất nghe được tên Đào Kỳ, lập tức quay đầu lại, trừng to mắt, hỏi : "Cậu? Sao cậu lại ở chỗ này? !"
Đào Kỳ không nhận ra Đào Yến Cần, dù sao chị họ kia của cậu ta, lúc nào cũng vênh váo tự đắc, ăn mặc như phượng hoàng, nào ngờ sẽ có ngày thảm hại như vậy.
Đào Kỳ sửng sốt, sắc mặt lập tức trầm xuống, không muốn nói chuyện với cô ta, chỉ coi cô ta như người xa lạ, muốn đóng cửa lại.
Đào Yến Cần lập tức đứng dậy, động tác mau lẹ, vọt tới cửa chính, ngăn cản Đào Kỳ đóng cửa, hô : "Đào Kỳ! Chị là chị của em, em không biết chị sao? Đào Kỳ, gặp được em thật sự là quá tốt, em sao lại ở chỗ này? Em cùng Cố tiên sinh quen biết sao? Vậy thì quá tốt, em giúp chị khuyên nhủ Cố tiên sinh, được không? Đào gia sắp phá sản rồi, người Đào gia sắp xong đời rồi, em có biết không?
Nhanh giúp chị khuyên nhủ Cố tiên sinh đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!