Chương 26: Scandal

Cố Trường Đình làm việc xong không nhìn thấy Triệu Giản, liền dứt khoát ra văn phòng cũng hoạt động một chút.

Triệu Giản không biết đi nơi nào, nửa ngày cũng không trở lại, vậy mà tiểu thư ký Triệu Đan Tình lại biết Triệu Giản đi đâu, không phải Triệu Giản nói với Triệu Đan Tình, mà là cô đúng lúc nhìn thấy.

Lúc Triệu Giản ra khỏi công ty, Triệu Đan Tình đang ở quầy tiếp tân dưới lầu một nhận chuyển phát nhanh, đúng lúc thấy Triệu Giản ra khỏi công ty, đi vào quán cà phê đối diện, cho nên khi Cố tổng hỏi, Triệu Đan Tình liền nói với Cố tổng.

Cố Trường Đình đi vào quán cà phê liền nhìn thấy Triệu Giản, không biết Triệu Giản tới nơi này làm gì, lại nhìn qua, không chỉ một mình Triệu Giản, còn có 'em ba' của Triệu Giản, Đào Kỳ khóc đến vang dội, còn đặc biệt bi thảm.

Triệu Giản vội vàng đứng lên, chân tay luống cuống : "Vợ à, anh cái gì cũng không làm, anh không có khi dễ cậu ấy a."

Đào Kỳ nhìn thấy Cố Trường Đình đến, cũng giật nảy mình, bất quá cậu ta đang thế khóc hung hăng, muốn dừng lại cũng không dừng được, mơ hồ không rõ nói : "Cố đại ca, mặc kệ em, chuyện... không phải... Không phải do đại ca..."

Cậu ta vừa khóc thút thít vừa nói, lại phối hợp với bộ dáng thiếu niên ngây ngô, càng đáng thương hơn. Triệu Giản không biết phải làm sao, Cố Trường Đình nghe xong, ngược lại hung hăng trừng hắn một cái, dường như chắc chắn là hắn khi dễ Đào Kỳ.

Cố Trường Đình cầm khăn tay đưa cho Đào Kỳ : "Đừng khóc đừng khóc, mặt đều đỏ lên rồi, có chuyện gì, em có thể nói với anh, anh sẽ giúp em."

Triệu Giản vô tội núp một bên, xem Cố Trường Đình an ủi Đào Kỳ, an ủi hơn nửa ngày, Đào Kỳ mới dừng khóc.

Cố Trường Đình đem Đào Kỳ theo, trước mang về công ty, để cậu ta rửa mặt, nghỉ ngơi một hồi, chờ nghỉ ngơi tốt, mới mang Đào Kỳ về nhà, để Đào Kỳ đi theo bọn họ về nhà ăn cơm.

Đào Kỳ rửa mặt sạch sẽ, không còn tèm lem nước mắt giống con mèo mướp, nhưng cái mũi đỏ rực, ngược lại là có chút đáng yêu.

Cố Trường Đình để Triệu Đan Tình rót cho cậu ta một ly nước ấm, hỏi : "Em ra ngoài, hiện tại đang ở đâu?"

"Ở... Ở..."

Đào Kỳ mơ hồ không dám nói, lén lút nháy mắt với Triệu Giản mấy lần.

Triệu Giản có chút đau đầu, hắn cũng không biết Đào Kỳ ở đâu, nhưng Đào Kỳ cứ nháy mắt với hắn như vậy, hắn cảm thấy không tốt lắm.

Nói thật, kỹ thật diễn của Đào Kỳ thực sự rất tệ, cậu ta nháy mắt với Triệu Giản mấy lần, kết quả đều bị Cố Trường Đình nhìn thấy.

Cố Trường Đình nói : "Hai anh em nháy mắt làm gì vậy? Có phải là không có chỗ ở?"

"Không không không... Là có..." Đào Kỳ vội vàng nói : "Liền... Liền... Liền cách nơi này không xa, chỉ mấy cái ngã tư thôi..."

Đào Kỳ ấp úng nửa ngày, rốt cục vẫn nói ra, đúng là cách nơi này không xa, chỉ có ba cây số, phi thường thuận lợi, nhưng là Triệu Giản nghe xong, cũng không thể không nói.

Chỗ kia có tiếng là hỗn loạn, nói thẳng ra là phố đèn đỏ.

Đào Kỳ là từ chỗ cha nuôi trốn ra, cho nên trên người không có tiền, lúc được người săn tìm ngôi sao phát hiện ra, cậu ta còn tưởng rằng sẽ có thể mình nuôi sống chính mình, nào biết làm nghệ sĩ không dễ dàng như cậu ta tưởng tượng.

Đào Kỳ sau khi ký hợp đồng, từng diễn qua mấy vai phụ, chẳng qua bởi vì kĩ thuật diễn không tốt, không phải xuất thân chính quy, cho nên dù giá trị nhan sắc cao cũng bị đào thải.

Về sau người đại diện cảm thấy cậu ta không có giá trị gì, liền đem cậu ta vứt bỏ, không khác gì nuôi thả. Đào Kỳ cùng bốn nghệ sĩ nhỏ ở cùng một chỗ, là chỗ công ty cho bọn họ thuê, chẳng qua cái chỗ kia đúng là rất loạn.

Cố Trường Đình nghe xong, sắc mặt liền hỏng bét, quay đầu trừng Triệu Giản.

Triệu Giản đúng là oan uổng : "Vợ à, anh thực sự không biết."

Đào Kỳ cũng vội nói : "Cố đại ca, đại ca em thật đúng là không biết, em không muốn làm phiền người trong nhà, dù sao em cũng đã mười tám tuổi rồi."

Cố Trường Đình nói : "Chỗ kia phức tạp như vậy, vạn nhất em xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì làm sao? Vẫn là đừng ở đó nữa, đến ở nhà bọn anh đi, dù sao nhà anh cũng lớn, chỉ là hơi xa nơi này một chút."

Đào Kỳ nghe xong, vội vàng khoát tay, nói : "Không không không, em không muốn quấy rầy anh với đại ca."

Triệu Giản trong lòng máu chảy tràn trề, trước đó trong nhà có một cái Trâu Tung đã đủ loạn, hiện tại lại thêm một cái Đào Kỳ, còn đâu thế giới tân hôn của hai người nữa.

Đào Kỳ từ chối nửa ngày, Cố Trường Đình đều không đồng ý, nói là nếu Đào Kỳ tìm được chỗ ở khác, liền có thể tự mình ra ở riêng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!