Trong lúc nhất thời gà bay chó sủa, con chó đen lớn sủa um, Đào Yến Cần cũng kêu um, gà vịt trong sân nhà ai cũng đều bị doạ sợ, thi nhau kêu lên, thật đúng là một cảnh tượng đặc sắc.
Cả đôi giày của Đào Yến Cần đều bị vứt bỏ, hai chân khập khiễng vẫn liều mạng chạy tới, cuối cùng hai vệ sĩ của cô ta cũng vất vả bò dậy khỏi mặt đất, vội vã cứu người. Chẳng qua nhiều chó như vậy, mà Đào Yến Cần chỉ mang có hai vệ sĩ, cho dù mỗi người bắt hai con thì cũng chỉ bắt được bốn con chó, còn lại bốn con vẫn điên cuồng đuổi theo Đào Yến Cần không thôi.
Đào Yến Cần gào lên, thôn dân thì cười đau cả bụng chỉ trỏ cô ta, không ai có ý định gọi chó của mình về.
Cố Trường Đình không ngờ sẽ có người chạy đến thả chó, nhìn cảnh tượng khôi hài này liền bật cười.
Bóng đen chạy đi thả chó vẫn trốn ở trong một căn nhà phía xa mãi không ra, Cố Trường Đình không nhìn ra là ai, nhưng khi quét qua đám người, cậu phát hiện quả nhiên có một người mất tích.
Hẳn là em ba của Triệu Giản, tên là Triệu Kỳ, hình như chưa tới hai mươi tuổi, bình thường không thích nói nhiều, dường như còn không có cảm giác tồn tại. Chính là tối hôm qua, Cố Trường Đình và Triệu Giản đã vô tình đụng phải cậu ấy.
Đào Yến Cần ngã xuống đất không biết bao nhiêu lần, toàn thân đều là bùn đất, bộ dáng hết sức chật vật, căn bản đã không còn sức phách lối như vừa rồi.
Mấy con chó kia rốt cục được giữ lại, Đào Yến Cần vừa khóc vừa kêu: "Các ngươi chờ đó, các ngươi chờ đó! Tao muốn báo cảnh sát!"
Đào Yến Cần vừa khóc vừa nhặt chiếc điện thoại rơi trên mặt đất, bấm lên, không có tín hiệu.
Nơi này vùng quê hẻo lánh, đường còn chưa sửa sang, điện cũng không có, huống chi là tín hiệu, sau khi đi vào gần như là cách biệt với thế giới bên ngoài.
Cố Trường Đình nhìn bộ dạng kia của cô ta, mỉm cười bước ra khỏi đám người.
Triệu Giản nhìn thấy, vội vàng đi theo, sợ người phụ nữ kia lên cơn điên lại làm Cố Trường Đình bị thương.
Cố Trường Đình nói: "Đào tiểu thư, giữa chúng ta quả thực có ân oán không nhỏ, nhưng tôi thật không ngờ cô lại tự mình đưa tới cửa."
Đào Yến Cần không hiểu ý cậu, vẫn ác độc nói: "Cố Trường Đình, mày đợi đó!"
Cố Trường Đình cười nói: "Cậu nói này tôi cũng muốn gửi đến Đào tiểu thư. Tôi đối với Đào tiểu thư đã khó chịu từ lâu rồi. Lúc trước vì Cố gia, cho nên tôi không muốn gây chuyện, cảm thấy hay là bỏ qua đi. Nhưng hiện tại xem ra là không thể. Nếu không cho Đào tiểu thư ký ức sâu sắc một chút, Đào tiểu thư sẽ không nhớ. "
Đào Yến Cần giễu cợt nói: "Mày có thể làm gì tao? Cố Trường Đình, mày chỉ là thứ rác rưởi! Mày còn cho rằng bản thân không tầm thường sao?"
Cố Trường Đình nói: "Vậy tôi hôm nay nói cho cô biết, một tháng, xem thử Đào gia còn có thể sống sót qua một tháng hay không, xem rốt cuộc là ai mới phế vật, ai ngay cả phế vật cũng không bằng."
Đào Yến Cần bị vẻ mặt kiêu ngạo của cậu làm tức giận, nhưng chỉ có thể giương mắt nhìn, dù sao Triệu Giản đang ở bên cạnh Cố Trường Đình, cô ta cơ bản không phải đối thủ của hắn, nếu ra tay cô ta sẽ chịu thiệt.
Đào Yến Cần thật sự không có cách nào, tức giận muốn chết: "Cố Trường Đình, mày đúng là không biết xấu hổ, muốn phá Đào gia của tao? Đúng là buồn cười, cho rằng mặt mũi của mình lớn bao nhiêu."
Cố Trường Đình nói: "Đào gia cũng cần tôi phá sao? Đào tiểu thư, mau về nhà đem tất cả sổ sách của Đào gia ra xem cho rõ đi."
Đào Yến Cần không tin, từ khi ôm được chân Cố tiên sinh, Đào gia cũng đã thuộc vào hàng giàu có rồi, sao có thể nói sập là sập.
Cố Trường Đình nói xong mấy lời này liền không muốn nói thêm nữa, xoay người rời đi. Đào Yến Cần lại ôm hận trong lòng, cảm thấy mình chạy tới một chuyến lại tự rước nhục nhã, mười phần không cam tâm.
Chỉ là Đào Yến Cần cũng không nghĩ ra được cách nào hay, cô ta định nằm ra đường khóc lóc ăn vạ, nhưng thôn dân lại mang mấy con chó ra, nói muốn thả chó cắn cô ta.
Đào Yến Cần sợ quá, cuối cùng không còn cách nào khác đành phải mang theo vệ sĩ rời đi.
Trước đó còn có người khen Đào Yến Cần xinh đẹp, hiện tại không ai nói thế nữa, đều thấp giọng nói: "Ai mà lấy cô ta thì khổ. Nói chuyện hết sức vô lý."
"Đúng vậy, loại người này sẽ phải gặp quả báo."
Bên kia, Trâu Tung đã mang các kỹ thuật viên mà Cố Trường Đình tìm đến để khảo sát tình huống ngôi làng, nhìn xem làm sao mở đường nối điện.
Y không biết Đào Yến Cần đến đây làm loạn, đi theo mấy người đó quanh núi vài vòng, mệt muốn chết, dưới cái nóng mùa hè, toàn thân đã ướt đẫm.
Trâu Tung lấy điện thoại ra nhìn đồng hồ, cũng đã gần trưa, y sáng vẫn chưa ăn, giờ đói muốn chết, băn khoăn không biết có nên về hay không, mặc dù không muốn làm bóng đèn nhưng cơm trưa thì vẫn phải ăn chứ.
Những người khác phải tiếp tục khảo sát, Trâu Tung đành một mình về thôn, thôn nhỏ, cũng sẽ không lạc đường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!