Chung quanh im lặng, mặc dù có thể chưa tới một giây, nhưng Triệu Giản cảm thấy như kéo dài đến cả thế kỷ vậy, trong lòng hắn thấp thỏm không yên. Hắn nhanh chóng liếc nhìn vẻ mặt của Cố Trường Đình, xem thử có phải thực sự đã bị lộ tẩy hay không?
Tuy nhiên, Triệu Giản cuối cùng cũng cảm thấy thở phào, bánh bao nhỏ thực sự là ân nhân lớn của mình, khi mọi người đang sượng trân thì bánh bao nhỏ vẫn nắm tay Cố Trường Đình, cũng đang nói chuyện với cậu.
Cố Trường Đình đang nghe bánh bao nhỏ nói, nên không để ý nhiều đến bọn họ.
Vẫn là ông nội đáng tin hơn, ông nói nhanh: "Này, tối như vậy, ta còn không nhìn ra được cháu ta trông thế nào, mọi người còn không mau vào nhà."
Mọi người lúc này mới bước vào nhà.
Căn nhà không lớn, cả đám người đi vào cũng không hết, đứng cũng không đủ, rất nhiều người chen chúc ở cửa, chỉ để Triệu Giản và Cố Trường Đình vào trước.
Bánh bao nhỏ có vẻ rất thích Cố Trường Đình, dù sao Cố Trường Đình cũng tặng đồ chơi cho bé, cho nên bánh bao nhỏ không keo kiệt cười với Cố Trường Đình, bộ dáng đặc biệt thân thiết.
Khi hai người bước vào nhà, Trâu Tung cảm thấy mình thật thừa thãi cho nên không đi theo vào, ngồi xổm ở bên ngoài cửa viện hút thuốc, vừa hút vừa cào cào mái tóc lung tung ngổn ngang của mình.
Xa xa có một căn nhà, nhưng có lẽ đã ngủ, không có chút ánh đèn. Ở lối vào sân có một con chó đen to lớn, dường như đang ngủ, một chiếc khăn buộc quanh cổ nó.
Trâu Tung nhìn thấy, trong lòng đột nhiên buồn cười, cảm thấy sao lại có con chó lớn như vậy, ngồi xổm ở cửa xem.
Rốt cuộc Cố Trường Đình cùng Triệu Giản là về thăm nhà, Trâu Tung cảm thấy đi vào quấy rầy bọn họ thật không phải.
****
Để Triệu Giản không thấy xấu hổ nữa, ông nội vội vàng giới thiệu từng người trong nhà với Cố Trường Đình. Triệu Giản ở bên cạnh tranh thủ thời gian âm thầm ghi nhớ, miễn cho đến lúc gặp mặt lại gọi sai người.
Ngày mai bọn họ vẫn phải ở lại đây, không biết khi nào mới có thể đi.
Mọi người ôn lại chuyện cũ, cũng may chỉ có một lần đầu tiên hơi xấu hổ, mọi chuyện về sau tương đối bình thường.
Bánh bao nhỏ ngủ say trong vòng tay Cố Trường Đình, Triệu Giản vừa thấy liền nói: "Đã muộn rồi, mọi người đi ngủ đi, bọn nhỏ buồn ngủ lắm rồi."
Ông nội nói: "Đúng, đúng, hai đứa chạy cả một đoạn đường, hẳn là cũng buồn ngủ. Trước tiên nghỉ ngơi một chút đi, ngày mai chúng ta nói chuyện cũng không muộn."
Một nhà người đều nhanh chóng giải tán, trở về phòng riêng nghỉ ngơi, ông nội đưa Cố Trường Đình và Triệu Giản về phòng, là một gian phòng nhỏ trống, có một cái giường đất lớn, chứa được ít nhất năm người, thô sơ nhưng tương đối rộng rãi.
Vốn dĩ căn phòng này là dành cho Cố Trường Đình và Triệu Giản, không ngờ lại có người đi theo Cố Trường Đình và Triệu Giản, đương nhiên đó là tên trúc mã Trâu Tung.
Trâu Tung không có chỗ ngủ, rốt cuộc cũng là cả nhà người, không thể nhường được chỗ nào cho Trâu Tung cả.
Cố Trường Đình nhìn một cái, nói: "Cứ để Trâu Tung ngủ với chúng ta, dù sao giường cũng đủ lớn."
Triệu Giản: "..."
Triệu Giản đột nhiên cảm thấy tuyệt vọng, ba người cùng nhau ngủ là làm sao!
Nhưng Triệu Giản giả vờ thật thà chất phác, vì sợ Cố Trường Đình nghi ngờ, cho nên không dám phản bác: "Nghe lời vợ."
Cố Trường Đình ngồi xuống giường đất, không biết vì sao, đột nhiên bật cười.
Triệu Giản lạnh sống lưng, nhưng thật ra mà nói, Cố Trường Đình cười rất dịu dàng, đặc biệt xinh đẹp.
Triệu Giản vội vàng hỏi: "Vợ à, có chuyện gì sao?"
"Không có việc gì?" Cố Trường Đình nói: "Đi, chúng ta đi ra ngoài gọi Trâu Tung. Cậu ấy nơi này cũng không quen, dễ bị lạc đường."
Triệu Giản gật đầu, hai người ra khỏi nhà, rất nhanh đã thấy Trâu Tung. Trâu Tung vẫn đang ngồi xổm ở cổng, rất giống chó giữ nhà.
Cố Trường Đình nói: "Cậu ở đây làm gì, vào nhà đi ngủ đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!