Triệu Giản cảm thấy, chủ ý của Đường Quý Khai rất 'nguy hiểm', cái này nếu mà bị lộ...
Nghĩ đến đã cảm thấy đau đầu, nhưng Triệu Giản cũng không biết mình đến tột cùng là nghĩ cái gì, vậy mà đồng ý...
Đường Quý Khai nói với hắn, cậu ta sẽ lập tức lên máy bay trở về, toàn lực chi viện hắn, cái giọng điệu đặc biệt hưng phấn kia, nghe thấy mà lông tơ sau lưng Triệu Giản đều muốn nổi lên.
Triệu Giản nhịn không được thở dài, có lẽ vẫn là thẳng thắn nhận khoan hồng tốt hơn, nhưng vạn nhất vợ không tin mình thì làm sao?
Hắn không nhịn được thở dài, liền về văn phòng Cố Trường Đình. Cố Trường Đình vẫn đang chờ hắn, đồ đều đã thu thập xong xuôi, lúc nào cũng có thể đi về.
Triệu Giản tranh thủ thời gian thay đổi một bộ trung khuyển, giúp Cố Trường Đình xách đồ, sau đó hấp tấp đi theo vợ xuống lầu về nhà.
Hai người trên đường đi gặp được không ít nhân viên cao tầng, xem chừng hôm nay mấy người này đều bị Cố Trường Đình dọa cho sợ, nhìn thấy Cố Trường Đình tất cả đều khách khách khí khí chào hỏi, hận không thể chín mươi độ cúi đầu.
Hai người về đến nhà, trời đều đã tối đen, trong biệt thự tối thui. Lúc đến cửa chính, Triệu Giản trong lòng cảm thấy có chút may mắn, nói không chừng thanh mai trúc mã của Cố Trường Đình đã rời đi, nhưng vừa tiến vào phòng khách, đã nhìn thấy người vẫn còn ở đây!
Trâu Tung tùy tiện nằm trên ghế sa lon, áo quần vẫn như cũ, còn nhăn nhúm đến không đành lòng nhìn. Y hình như là đang ngủ, có người mở cửa đi vào đều không nghe thấy, ngủ còn rất ngon, tóc cũng rối loạn, điện thoại rơi trên mặt đất, trên đất còn rớt một tạp chí.
Cố Trường Đình tiến đến nhìn, có chút bất đắc dĩ, nói : "Làm sao lại ngủ ở đây?"
Triệu Giản càng bất đắc dĩ hơn, thế giới tân hôn của hai người a, làm sao còn mua hai tặng một, có thêm một cái trúc mã, thật sự là không thể tốt hơn nữa a.
Cố Trường Đình đi qua, muốn gọi Trâu Tung dậy, lúc đi đến bên cạnh ghế sa lon, cúi đầu nhìn, liền thấy quyển tạp chí kia. Tạp chí úp trên mặt đất, bìa là chân dung một người đàn ông, ở bên cạnh dùng kiểu chữ rất lớn, rất nổi bật viết ba chữ "Tống Hữu Trình".
Cố Trường Đình xem xong liền sửng sốt, xoay người đem tạp chí nhặt lên, cuộn lại thành cái loa hét lên mặt Trâu Tung : "Rời giường."
Trâu Tung giật nảy mình, bị gọi tỉnh vẫn còn mơ mơ màng màng, chẳng qua lập tức nhảy dựng lên : "Trường Đình cậu đã về, tôi làm cơm tối cho hai người rồi, mau tới ăn đi!"
Cứ tưởng Trâu Tung ngủ chổng vó cả buổi, không nghĩ tới cơm tối đã sớm làm xong, tất cả đều để ở phòng bếp, vẫn còn nóng hổi.
Triệu Giản nhìn lên, trong lòng vừa bất đắc dĩ vừa tức giận, thanh mai trúc mã của vợ lại đem việc của mình cướp hết, lúc đầu định tối về nấu cơm cho vợ ăn, hiện tại cũng ngâm nước nóng.
Chẳng qua nói thật, Trâu Tung nấu cơm so với Triệu Giản tốt hơn nhiều, Triệu Giản kỳ thật cũng không biết nấu cơm, cũng chỉ là vừa học vừa làm.
Trâu Tung hấp tấp chạy vào phòng bếp, nói : "Hai người nhanh rửa tay đi, tôi đi bưng thức ăn, nhiều món lắm đấy, siêu ngon luôn."
Triệu Giản cùng Cố Trường Đình đi rửa tay thay quần áo, sau khi trở lại liền trợn tròn mắt, thật đúng là phong phú.
Tám món mặn, tám món chay, còn có hai bát canh, chưa xong, Trâu Tung còn tay trái bưng một dĩa salad, tay phải bưng một chiếc bánh gatô đi ra, may mắn bàn nhà Cố Trường Đình siêu lớn, nếu không cũng bày không đủ.
Triệu Giản đều nhìn đến sững sờ, dù là mình lượng cơm ăn hơi bị lớn, nhưng là ba người bọn họ căn bản ăn không nhiều như vậy a.
Cố Trường Đình ngược lại một chút cũng ngạc nhiên, để Triệu Giản ngồi xuống, nói : "Ăn đi, Trâu Tung nấu cơm ăn rất ngon, bất quá lúc cậu ta không vui, liền thích làm nhiều đồ như vậy, nhưng phát huy thất thường lắm, không phải cho một lọ muối, thì chính là một lọ đường."
Trâu Tung nói : "Làm sao có thể chứ, cậu nếm thử đi, tất cả đều ngon."
Triệu Giản ôm lòng hoài nghi, tất cả đều nếm một lần, cũng may tất cả đều ăn rất ngon, không có gì thất thường, chỉ là một bàn lớn đồ ăn như thế, căn bản ăn không hết.
Cả bàn mỹ thực, ngay cả Triệu Giản cũng bị hấp dẫn, chẳng qua Trâu Tung lại không được tươi tỉnh, giống như chưa tỉnh ngủ, ỉu xìu, chỉ gảy gảy mấy hạt cơm.
Cố Trường Đình hỏi : "Cậu hôm nay đi ra cửa mua đồ ăn hả? Thuận tiện mua một quyển tạp chí?"
Trâu Tung nghe xong, vội vàng cười nói : "Không có, đồ ăn là dì quét dọn mang tới, cái kia tạp chí cũng là dì ấy mang theo. Tôi ra ngoài tìm phòng ở, nhưng vẫn không tìm được nơi thích hợp."
Nói đến tạp chí, Triệu Giản nhịn không được quay đầu nhìn, chợt nhớ tới lời của Đường Quý Khai, Đường Quý Khai nói Trâu Tung trước kia có kết giao với một người, hiện tại đã trở thành đại minh tinh.
Đáng tiếc Triệu Giản không theo dõi, cho nên cũng không nhận ra người trên tạp chí là ai. Nhưng nhìn qua tên tạp chí... Có thể lên quyển tạp chí kia, hẳn danh tiếng cũng không hề nhỏ. Chẳng lẽ đối tượng trước kia Trâu Tung kết giao, chính là người đàn ông gọi là Tống Hữu Trình đó?
Triệu Giản cũng chỉ là suy đoán, Trâu Tung ăn một nửa liền nói không ăn nữa, sau đó muốn lên lầu đi ngủ, Cố Trường Đình cũng không ngăn y, chỉ nói : "Phòng ở không cần tìm gấp, tôi cùng Triệu Giản ngày mai phải ra ngoài một chuyến, một mình cậu ở chỗ này của tôi, đừng đốt cháy là được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!