Cố Trường Đình mang người về biệt thự mình ở, tựa hồ là sợ đêm dài lắm mộng cho nên trong đêm liền lái xe đi, lúc về đến nhà đã là buổi sáng bảy tám giờ.
Người đàn ông cao lớn đi theo Cố Trường Đình vào biệt thự, một đường đều nhìn ngó xung quanh, tựa hồ đối với cái gì cũng cảm thấy đặc biệt mới lạ.
Biệt thự ở trong một tiểu khu, không hề khí phái giống như trong tưởng tượng, ngược lại rất mộc mạc. Trước cửa tiểu khu có người bảo vệ, trước cửa biệt thự lại không có vệ sĩ canh gác, giống như một hộ gia đình phổ thông mà thôi.
Trong biệt thự không có ai, chẳng qua hết thảy xem như sạch sẽ, ngay ngắn gọn gàng.
Cố Trường Đình bởi vì nguyên nhân thân thể, từ nhỏ đã tương đối bài xích với người khác, cho nên sau khi lớn lên, có năng lực liền từ nhà họ Cố chuyển ra ngoài. Cha cậu một mực chán ghét cậu, từ nhỏ liền không nguyện ý ở trên người cậu lãng phí một đồng. Phòng ở là Cố Trường Đình tự mình mua, tiền cũng là cậu từng chút một kiếm được, không có lấy từ trong nhà một xu một đồng nào, mới chừng hai mươi, có thể có được căn nhà như vậy, kỳ thật đã không tệ.
Mặc dù biệt thự không tính là quá tốt, khu vực có chút xa, quản lý cũng tương đối lỏng lẻo, nhưng Cố Trường Đình vẫn tương đối hài lòng, chí ít không cần phải xem sắc mặt của người khác.
Bình thường trong biệt thự không có người hầu, lúc Cố Trường Đình đi làm, người hầu sẽ định thời gian đến quét dọn biệt thự, cơ bản sẽ không chạm mặt với Cố Trường Đình.
Về phần ăn uống, Cố Trường Đình biết làm cơm, chẳng qua lúc bận rộn đều sẽ tùy tiện để thư ký đi mua đồ ăn nhanh, nếu bận hơn nữa thì sẽ tiện đường ghé qua quán nào đó mua cơm hộp ăn.
Cố Trường Đình vào phòng, liền nói : "Anh đi tắm, thay quần áo trước đi."
Cố Trường Đình đem hắn lên phòng khách trên lầu, để hắn tranh thủ tắm rửa. Mặc dù Cố Trường Đình cũng không có bệnh sạch sẽ, nhưng người đàn ông này thực sự quá bẩn, giống như con khỉ nghịch bùn vậy, làm cậu có chút không thoải mái.
"Ngồi vào trong bồn tắm."
"Đây là nước lạnh, đây là nước nóng, đừng nhầm."
"Dầu gội, sữa tắm, còn có kem đánh răng, bàn chải đánh răng, đều là đồ mới, khăn tắm ở chỗ này."
"Quần áo ở đây, tắm xong liền thay. Thử xem, có thích hợp hay không."
Cố Trường Đình sợ hắn dùng không quen đồ trong phòng tắm, còn dặn dò hắn kỹ càng một lần, xác định hắn sẽ không đem phòng tắm làm cho rối loạn mới quay người đi ra. Thế nhưng cậu vừa muốn ra ngoài thì lại nhớ ra gì đó, vội vàng quay đầu nói : "Anh..."
Thời điểm Cố Trường Đình xoay người lại, nam nhân rất nhanh đã đem áo quần cởi ra hết. Cố Trường Đình thật sự không muốn nhìn lén, lập tức đỏ mặt, vội vàng quay mặt đi.
Người đàn ông ngược lại rất thản nhiên hỏi : "Làm sao vậy?"
Cố Trường Đình nói nhanh: "Anh tắm xong thì lên lầu tìm tôi, chúng ta ký hợp đồng."
Mặc dù bọn họ sẽ lập tức kết hôn, nhưng cũng không phải là kết hôn thật sống đến hết đời, cho nên Cố Trường Đình nghĩ vẫn nên cẩn thận một chút mới tốt, ký một phần hiệp nghị, miễn cho về sau sinh thêm phiền phức.
Cố Trường Đình từ lầu hai đi xuống, ngay tại phòng khách chờ người đàn ông, đem hiệp nghị đã sớm chuẩn bị lấy ra xem lại.
Đằng sau hiệp nghị còn có một phần tư liệu, là Cố Trường Đình tìm người điều tra, trên đó ghi thông tin của người đàn ông.
Người này tên là Triệu Giản, năm nay chỉ mới hai mươi bốn tuổi, so với Cố Trường Đình lớn hơn một chút. Bức ảnh được chụp cuối cùng là lúc vẫn còn thiếu niên, hơn mười tuổi, tư liệu còn lại cũng rất ít, có lẽ bởi vì người này từ nhỏ đến lớn đều ở trong thôn, cho nên căn bản không có tin tức gì để điều tra, tư liệu cũng chỉ có mấy hàng.
Cố Trường Đình đang xem tư liệu của Triệu Giản, bỗng nhiên nghe phía ngoài có người gõ cửa.
Cố Trường Đình đứng dậy đi ra, nhưng vừa mở cửa, cậu liền có chút hối hận.
Đứng trước cửa là một cô gái trẻ, nhưng lại ăn mặc trang điểm loè loẹt, trang sức lộng lẫy, váy ngắn nóng bỏng lộ vai lộ lưng, tóc bồng bềnh.
Người phụ nữ này chính là mẹ nhỏ của Cố Trường Đình, Đào Yến Cần, là tiểu tình nhân đắc thế nhất của cha Cố Trường Đình, năm nay mới mười chín tuổi, so với Cố Trường Đình nhỏ hơn không ít.
Cố Trường Đình mở cửa mới phát hiện là cô ta thì lập tức muốn đóng cửa lại.
Thế nhưng Đào Yến Cần cũng không phải là đến một mình, bên người còn dẫn theo ba vệ sĩ, cả đám đều cao to lực lưỡng, lập tức tiến lên một bước chặn cửa, không để Cố Trường Đình đóng cửa lại.
Cố Trường Đình sắc mặt không thể nào tốt hơn, nói : "Các người đây là làm gì? Nơi này là nhà tôi."
Đào Yến Cần cười nói : "Tôi hảo ý tới xem cậu một chút, tôi biết cậu gần đây đang phiền lòng, cho nên cố ý đến tìm cậu nói chuyện, còn có thể giúp cậu bày mưu tính kế."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!