Cố Trường Đình ngủ một giấc thật ngon, nhưng cảm giác khá nóng, giống như ở trong lò sưởi lớn, đổ cả mồ hôi.
Lúc tỉnh cậu vẫn còn hơi mơ màng, dụi mắt muốn đứng dậy nhưng không được, cậu nhìn xuống thì giật nảy mình, có người đang ôm cậu từ phía sau, gắt gao ôm lấy eo cậu, trách không được không thể đứng lên.
Cố Trường Đình nhìn lại, là Triệu Giản, hắn còn chưa tỉnh, vẫn đang nhắm mắt, hai tay ôm eo Cố Trường Đình, ngủ rất an ổn.
Dáng vẻ Triệu Giản khi ngủ thật ra có chút nghiêm túc, mắt nhắm, khóe miệng không cười, sống mũi cao thật sự là có một không hai, Triệu Giản lúc ngủ nhìn có chút hung, nhưng Cố Trường Đình không sợ hắn. Ngược lại cảm thấy rất an tâm.
Chỉ là hai người cách nhau gần như vậy, khiến cho Cố Trường Đình có chút không thích ứng, cũng có chút ngại ngùng, vội vàng nhẹ nhàng gỡ tay Triệu Giản ra, liền muốn chuồn ra khỏi giường.
Nhưng mà, Cố Trường Đình vừa động, Triệu Giản liền tỉnh, Triệu Giản vừa tỉnh lại, trong mắt cũng là tràn đầy mê man, bộ dạng này rất hiếm thấy a.
Triệu Giản vừa mở mắt đã thấy Cố Trường Đình, cười nói: "Vợ, buổi sáng tốt lành."
"Buổi sáng tốt lành." Cố Trường Đình nói: "Trời còn sớm. Hôm nay tôi muốn đến công ty. Anh cứ ngủ tiếp đi. Buổi trưa sẽ có dì đến dọn dẹp nhà cửa, tiện thể sẽ mua ít thức ăn. Tôi nếu không có gì thay đổi sẽ trở lại lúc 6, 7 giờ tối. "
Triệu Giản nghe vậy nói: "Anh có thể đi theo vợ được không? Bằng không, anh cả ngày sẽ không được gặp em."
Cố Trường Đình xuống giường thay quần áo, lại nhìn về phía Triệu Giản, Triệu Giản vừa mới tỉnh lại, đầu tóc có chút lộn xộn, giống như là một con Golden lớn, ngồi ở trên giường, trông mong nhìn chính mình. Dáng vẻ trung thực lại đặc biệt ngoan ngoãn kia thật khiến người ta không nỡ từ chối.
Triệu Giản lại nói: "Anh thấy em không có vệ sĩ, anh có thể làm vệ sĩ của em."
Cố Trường Đình chính xác là không có vệ sĩ, nhà họ Cố là do ông Cố Trường Đình xây dựng từ hai bàn tay trắng, đều là ăn không no mặc không đủ, cũng chỉ từ đời cha Cố Trường Đình mới bắt đầu dùng tiền vung tay quá trán. Nhà họ Cố tuy rằng là phú hào bạc vạn, nhưng Cố gia người cũng nhiều, nếu chia đều thì mỗi người cũng không được nhiều như người khác nghĩ, đặc biệt là Cố Trường Đình đã từng được nuôi thả, căn bản là chưa từng nghĩ đến một phân tiền nào của Cố gia.
Cố Trường Đình luôn cảm thấy nếu thuê một vệ sĩ, không bao lâu cậu chắc chắn sẽ nghèo mất.
Cố Trường Đình bị hắn chọc cười, nói: "Được, vậy anh đi theo tôi đi."
Hôm qua Trâu Tung hỏi Cố Trường Đình có nghiêm túc không, Cố Trường Đình nói cậu rất nghiêm túc, không phải tuỳ tiện tìm một người kết hôn.
Tại sao lại tìm Triệu Giản, Cố Trường Đình nói cậu có lý do riêng, cậu tìm Triệu Giản đã lâu, còn nhờ không ít người, lúc trước cơ hồ là tìm không thấy người này, ai ngờ trời không phụ lòng người, cậu vậy mà cuối cùng cũng tìm thấy.
Thiên tân vạn khổ trong đó, Cố Trường Đình đương nhiên không phải tuỳ tiện.
Tuy rằng ở trong mắt người khác, Triệu Giản là một kẻ quê mùa thô kệch không chịu nổi, nhưng Cố Trường Đình lại không nghĩ như vậy, bọn họ đã kết hôn, Cố Trường Đình không muốn trói buộc Triệu Giản, cũng không muốn giấu hắn ở trong nhà không cho gặp người, cậu hi vọng Triệu Giản có thể có chút tự do, nhưng nếu Triệu Giản nguyện ý đi theo cậu, cậu cũng rất vui.
Cố Trường Đình đi rửa mặt, Triệu Giản cũng nhanh chóng đứng dậy xuống giường trở về phòng mình vệ sinh.
Triệu Giản nhanh chóng rửa mặt, tay chân cực kỳ nhanh nhẹn, chuẩn bị xong liền vội vàng xuống lầu làm bữa sáng đơn giản, để Cố Trường Đình lúc xuống liền có thể ăn luôn.
Triệu Giản hùng hổ chạy xuống lầu, vừa xuống phòng khách lầu một liền nghe thấy tiếng nấu nướng, nhìn qua cánh cửa phòng bếp, sắc mặt hoàn toàn đen luôn.
Người ở trong bếp, không phải là dì dọn phòng mà là Trâu Tung mới gặp hôm qua! Thanh mai trúc mã trong truyền thuyết với Cố Trường Đình ...
Triệu Giản tưởng rằng Trâu Tung đã rời đi, nhưng không ngờ Trâu Tung ở lại, lại còn đang nấu ăn.
Trâu Tung nghe tiếng, ngoảnh đầu lại, hất cằm khiêu khích Triệu Giản: "Này, anh dậy muộn như vậy, hạnh kiểm không tốt."
Triệu Giản sắc mặt không tốt nói: "Cậu tại sao còn ở đây?"
Trâu Tung cười nói: "Tôi hôm qua ngủ ở đây, đương nhiên hôm nay vẫn ở đây."
Triệu Giản thấy Trâu Tung vẫn mặc bộ quần áo ngày hôm qua đến, lại còn nhăn nhúm.
Trâu Tung tiếp tục nấu ăn, không quay lại nói với Triệu Giản: "Tôi cảnh cáo anh, Trường Đình là bảo bối trong lòng tôi, anh nếu đối với cậu ấy không tốt, tôi sẽ không khách khí với anh đâu."
Triệu Giản nghe y gọi như vậy thân mật, không biết buổi sáng ăn bao nhiêu dấm chua, bụng nóng như lửa đốt, hắn nói: "Vợ của tôi, tôi đương nhiên phải đối xử thật tốt. Không cần cậu nhắc nhở. "
Trâu Tung nói: "Hi vọng anh nói được làm được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!