Kỳ Hoài Cảnh kéo tay nàng ra khỏi Úc Kim Đường, rồi cười hỏi: "Vui không?"
Thẩm Đường khẽ thở dài một tiếng: "Biểu ca, lúc này thì đúng là vui đấy, nhưng sau này..."
Nàng sớm đã biết, Việt phu nhân xưa nay cũng chẳng ưa gì nàng – kế nữ của một tiểu thư xuất thân thứ xuất. Nay thành mẹ chồng, tất nhiên càng chẳng dễ chung sống.
Nhưng Kỳ Hoài Cảnh gây ra một trận như vậy, hắn thì có lẽ thấy hả dạ còn bản thân nàng thì về sau chỉ càng thêm bị mẹ chồng gây khó dễ.
Kỳ Hoài Cảnh thoáng trầm ngâm: "Thật ra, đúng là ta làm chưa phải. Nào, để bù lại, ta xin tạ lỗi."
Lời còn chưa dứt, hắn bước tới một bước trực tiếp bế ngang nàng lên.
Thẩm Đường bật kêu khẽ, quay đầu lại thì thấy sau lưng một đám nha hoàn đều cúi gằm mặt xuống, lập tức đỏ bừng mặt: "Chàng… chàng… mau thả ta xuống! Có gì thì nói đàng hoàng!"
"Hửm? Thì có nói gì đâu mà."
"Người ta đều nhìn thấy hết rồi kìa!"
"Vậy càng hay."
Kỳ Hoài Cảnh mặc kệ nàng giãy giụa, sải bước đi thẳng.
Trên đường lại gặp vài nha hoàn, gia nhân lác đác ai nấy đều cúi đầu, không dám nhìn.
Thẩm Đường vùng vẫy không thoát, đành áp mặt vào ngự
-c hắn che đi gương mặt đỏ ửng của mình.
Giữa ban ngày ban mặt, trời quang mây tạnh… Tam biểu ca rốt cuộc đang giở trò gì vậy!
Biết nhau bao năm, trước giờ chỉ thấy hắn nhã nhặn, ôn hòa chưa từng thấy mặt ngang tàng, cố chấp như thế này!
Mãi cho đến khi về tới sân của mình, nha hoàn trong viện cũng đều cúi đầu không dám thở mạnh, ai nấy đều hơi sợ vị Tam gia này.
Kỳ Hoài Cảnh mặt không đổi sắc, đi thẳng tới cửa phòng chính giơ chân đẩy cửa bước vào, nhẹ nhàng đặt Thẩm Đường lên nhuyễn tháp, lúc này mới buông tay.
Thẩm Đường vừa ngồi vững, còn chưa kịp điều hòa hơi thở Kỳ Hoài Cảnh lại giơ tay lên: "Dọn cơm."
Nàng bị hắn xoay vòng liên tiếp đến mức hơi choáng: "Chúng ta… chẳng phải mới ăn sáng xong sao?"
"Ăn thêm bữa nữa, vừa rồi nàng đâu có ăn tử tế."
Với mấy trò hắn bày ra từ sáng đến giờ, ai mà nuốt nổi.
Nha hoàn đã chuẩn bị sẵn bữa sáng, lần lượt dọn lên lại đầy một bàn.
Thẩm Đường khẽ thở dài, khua thìa trong bát cháo ngọt, hồi lâu vẫn chưa ăn miếng nào.
Kỳ Hoài Cảnh nhìn thần sắc nàng: " Sợ rồi?"
Thẩm Đường thành thật gật đầu: "…Có hơi sợ."
"Trách ta sao?"
Nàng hơi thu lại thái độ, nói nhỏ: "…Không dám."
Kỳ Hoài Cảnh bật cười, nói nhỏ: "Đừng sợ, ta tự biết chừng mực."
Từ nhỏ, Kỳ Hoài Cảnh đã biết trong phủ này bất kể là chủ tử hay hạ nhân, ai ai cũng có lòng ham quyền thế, mắt chỉ chăm chăm nhìn vào phú quý, thích nhất là nhìn người mà "bày mâm xếp đĩa" (ý chỉ tuỳ thái độ đối phương mà đối xử), quen thói khinh thường kẻ yếu!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!