Chương 6: Việt Phu Nhân Ngang Ngược

Sự bướng bỉnh của Việt phu nhân, thực ra cũng nhờ vào cả đời bà có vận số may mắn.

Khi còn trẻ, Việt lão thái gia chỉ là một người buôn bán hàng rong ở một thành nhỏ nơi Tây Bắc. Sau khi lập gia đình, sinh con đẻ cái, ông lại tình cờ gặp vận may dần trở thành một thương nhân giàu có có tiếng ở kinh thành.

Việt phu nhân chính là ái nữ của ông.

Từ nhỏ bà lớn lên trong nhung lụa, vui vẻ vô lo cho đến năm mười sáu tuổi liền phải lòng ngay vị công tử cả của Kỳ gia đến thăm, một lòng muốn gả cho ông.

Việt lão thái gia cũng vừa ý chàng thiếu niên khôi ngô ấy, chỉ ngại Kỳ gia ở tận Quảng Lăng, cách kinh thành xa xôi, sản nghiệp lại không thể sánh bằng nhà mình. Thế nhưng không cư

-ỡng lại được ngàn vạn lần ái nữ nài nỉ, cuối cùng vẫn sắm đủ của hồi môn xa hoa mười dặm, gả nữ nhi về Quảng Lăng.

Kỳ gia vốn dĩ đời đời làm ăn buôn bán, song họ đông chi nhiều nhánh, chỉ có chi trưởng mới thực sự giàu sang, còn các nhánh bên chỉ đủ cơm ăn áo mặc.

Kỳ đại công tử là con trưởng dòng chính, dưới còn có hai người đệ đệ và một muội muội, đều là con thứ lại chẳng đứa nào thông minh tháo vát bằng ông.

Nhờ vậy, Việt phu nhân vừa bước chân qua cửa đã là đích trưởng tẩu, muốn phú quý có phú quý, muốn thể diện có thể diện cả nhà trên dưới đều phải nể nang vài phần.

Huống chi bà còn là thiên kim tiểu thư từ kinh thành hạ giá về!

Từ cha mẹ chồng, trục lí (chị em dâu) đến tiểu cô, không ai dám đụng chạm bà nửa lời; ngay cả tướng công của bà cũng luôn nhường nhịn, không dám sơ suất.

Cuộc sống ấy, thật sự sung sướng biết bao!

Cho đến khi đứa con đầu lòng của bà mất yểu.

Đứa trẻ sinh ra vốn đã yếu ớt, từ lúc đầy tháng phải ngày ngày mời đại phu, sắc thuốc, số bạc đổ ra nhiều đến nỗi đủ để đúc thành một đứa trẻ bằng bạc còn to hơn nó.

Thế mà vẫn không qua được một tuổi, đã lìa đời.

Đây là lần đầu tiên trong đời Việt phu nhân gặp sóng gió, lại là một đòn đau chí mạng.

Bà ôm xá

-c con khóc cạn nước mắt, nhưng có khóc cũng chẳng thể gọi con trở về.

Kỳ lão gia cũng đau buồn suốt một thời gian, mãi đến khi tiểu thiếp mà phu nhân thưởng cho ông sinh ra đứa con thứ hai là Kỳ Thừa Châu, ông mới dần nguôi ngoai.

Nhưng Việt phu nhân thì tuyệt nhiên không thể nguôi ngoai!

Hai phu thê nhìn nhau chỉ thêm chán ghét, suốt ngày đập bát ném chén, cãi vã ầm ĩ một thời gian dài. Mãi đến mấy năm sau, bà sinh ra Kỳ Hoài Cảnh, cuộc sống của bà mới dần có chút an ủi, tìm lại được niềm vui.

Người ta vẫn nói, nhím càng nhìn con càng thấy đáng yêu, chồn càng nhìn con càng thấy thơm.

Kỳ Hoài Cảnh không chỉ là nhi tử ruột của Việt phu nhân, mà còn là đứa con quý giá mà bà có lại được sau khi mất đứa con trưởng.

Trong mắt Việt phu nhân, người nhi tử này quả thật là bảo bối ngọc ngà.

Từ lúc Hoài Cảnh chào đời, bà đã coi như phượng hoàng sống rơi xuống từ trời, ngậm trong miệng thì sợ tan, nâng trên tay thì sợ rơi, trăm chiều nghìn mến, hết mực cưng chiều.

Kỳ lão gia thấy bà nuông chiều con đến vô độ, cũng có phần trách móc, nói rằng nhi tử mà dạy hư thì sau này khó thành người.

Nhưng Việt phu nhân chỉ mong con bình an khôn lớn, còn thành tài hay không chẳng quan trọng.

Vì chuyện này, phu nhân và lão gia cãi nhau một trận dữ dội. Trong cơn giận, bà dắt theo Kỳ Hoài Cảnh chưa đầy hai tuổi lên đường bắc tiến về kinh thành trở về nhà mẹ đẻ, ở lại đó suốt mấy năm.

Sau này, Quảng Lăng thành bùng phát dịch bệnh, Kỳ lão gia và Chu di nương – người đã sinh cho ông một đứa con thứ, lần lượt bệnh nặng qua đời chỉ còn lại thứ tử Kỳ Thừa Châu mới trưởng thành gắng gượng lo liệu sản nghiệp.

Phía hậu viện Kỳ gia lúc ấy chỉ còn lại một tiểu thiếp họ La, bế theo tiểu nữ nhi Kỳ Ấu Lan vừa mới chập chững biết đi, gắng gượng quán xuyến việc nhà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!