Giữa ban ngày ban mặt, Thẩm Đường sợ bị người khác nhìn thấy, nên không chịu để mặc hắn làm càn. Nhân lúc hắn hơi buông lỏng, nàng liền ho mấy tiếng thật mạnh.
Quả nhiên, Kỳ Hoài Cảnh dừng lại, vội đưa tay vỗ lưng cho nàng dễ thở: "Xem ra vẫn chưa hoàn toàn khỏi hẳn."
Thẩm Đường ho đến đỏ cả mặt, liên tục gật đầu: "Phải, phải."
"Cũng được, đợi nàng dưỡng bệnh cho khỏe hẳn rồi hãy nói."
Chờ hắn buông tay, Thẩm Đường lập tức nhảy xuống khỏi giường, miệng gọi nha hoàn tới cùng nhau chuẩn bị y phục và hành lý để đi ra ngoài, bận rộn khắp phòng, vui mừng khôn xiết.
Kỳ Hoài Cảnh nhìn nàng tất bật, nhíu mày, nhìn thế nào cũng chẳng giống người còn đang yếu bệnh.
Đang xoay quanh chuẩn bị, Thẩm Đường chợt nhớ ra một chuyện liền sai hắn cũng đừng ngồi không: "Biểu ca, chàng mau qua Úc Kim Đường, nói với mẫu thân một tiếng, đợi người đồng ý rồi chúng ta hãy đi."
Kỳ Hoài Cảnh ra vẻ chẳng mấy để tâm: "Tại sao lại phải đợi bà ấy đồng ý..."
"Ây da, mau đi đi! Con đi ngàn dặm, mẫu thân vẫn lo lắng, nếu không nói trước, mẫu thân chắc chắn sẽ không yên tâm... Chính chàng nói rồi còn gì, có việc thì tìm chàng, đây là lần đầu tiên thê tử chàng nhờ chàng làm việc đấy, mau đi đi!"
Ở Úc Kim Đường, Việt phu nhân nghe nhi tử nói phu thê họ định lên trang trại ở một thời gian, liền cau mày: "Yên ổn không ở, lại nổi hứng đi trang trại? Con đi thì thôi, nam nhân đi xem sản nghiệp cũng là việc đứng đắn, chứ nhi tức thân phận là nữ nhân, chạy theo làm gì?"
Kỳ Hoài Cảnh bình thản, từ tốn nói ra lý do đã nghĩ sẵn: "Đi chơi."
Việt phu nhân: "..."
Chỉ cần Kỳ Hoài Cảnh đưa ra một lý do nghiêm túc đàng hoàng, bà cũng có thể bắt bẻ vài câu.
Hắn còn kiên nhẫn giải thích thêm: "Chúng con đi chơi cùng nhau."
Việt phu nhân: "..."
Kỳ Hoài Cảnh thấy mẫu thân mình nghẹn lời liền mỉm cười đứng dậy, thong thả rời đi.
Hắn chỉ đến để thông báo, chứ không phải xin phép.
Giống như lần trước nói muốn cưới Thẩm Đường, bất kể Việt phu nhân đồng ý hay không thì hắn nhất định vẫn cưới.
Khi hắn quay về Ngô Đồng Uyển, Thẩm Đường thấy hắn trở lại nhanh như vậy thì hơi ngạc nhiên: "Này, mẫu thân nói sao? Có giận không? Có cấm không cho ta đi không?"
Kỳ Hoài Cảnh tự thấy mình không phụ kỳ vọng, liền thật thà đáp: "Mẫu thân chẳng nói gì cả, tất nhiên là đồng ý rồi."
Thẩm Đường lại phấn khởi hẳn lên: "Tốt quá!"
Kỳ Hoài Cảnh không chỉ mang về tin tốt, mà còn tiện tay mang theo một chồng lớn áo bào nam nhân: "Đây, nàng thử thay xem, nếu vừa thì mang đi trang trại mà mặc."
Thẩm Đường nhận lấy, nhìn qua thì toàn là áo gấm thêu hoa văn tinh xảo, trông giống y phục của Kỳ Hoài Cảnh, vẫn còn khá mới nhưng dáng có vẻ nhỏ hơn chút: "Đây là y phục ở đâu vậy? Trông… quen quen."
"Quen là phải rồi, đây là y phục ta mặc hồi mười ba, mười bốn tuổi, lúc sang nhà nàng đọc sách."
Kỳ Hoài Cảnh chọn ra một chiếc áo gấm màu ngọc điểm hoa văn bạc, bảo nàng thử mặc lên người: "Lần này đi gấp, chưa kịp may đồ mới cho nàng, trước mặc tạm mấy bộ này đợi khi về ta sẽ tìm thợ may đo hẳn hoi cho nàng vài bộ áo bào, sau này đi ra ngoài mặc."
Thẩm Đường "ồ" một tiếng, nhớ lại quả đúng là từng thấy hắn mặc nhưng không khỏi cảm thấy kỳ lạ: "Bao nhiêu năm rồi, mà vẫn còn tìm lại được? Trông vẫn còn khá mới, chàng cất ở đâu vậy?"
Kỳ Hoài Cảnh giúp nàng khoác áo, không nhịn được lắc đầu thở dài: "Ở kho của Úc Kim Đường. Nói ra sợ nàng không tin, từ nhỏ đến lớn, mỗi bộ y phục ta mặc qua mẫu thân đều giữ lại hết."
Thẩm Đường trợn tròn mắt, quả thực khó mà tin nổi: "Không bỏ đi cái nào sao?"
Kỳ Hoài Cảnh cắn răng gật đầu: "Đến cả cái chăn nhỏ lúc mới sinh cũng còn giữ."
Quả thật rất giống việc mà Việt phu nhân có thể làm ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!