Chương 46: Thoải Mái Buông Thả Một Chút

Thẩm Đường nhìn bó hoa dại ấy, lại thấy vô cùng thích thú. Trong lòng nàng chợt nảy ra một ý, liền cố ý tìm một chiếc bình gốm, đem bó hoa c*m v** chỗ dễ thấy trong phòng.

Bình gốm mộc mạc kết hợp cùng đám cỏ hoa dân dã kia, lại toát lên một nét phong vị rất riêng.

Đợi đến khi Kỳ Hoài Cảnh vừa về đến nhà, Thẩm Đường lập tức kéo tay hắn lại, trong mắt như ánh lên tia sáng: "Tam gia, chàng đoán xem hôm nay ai đến thăm ta nào?"

Kỳ Hoài Cảnh nhìn nàng mấy hôm nay ốm yếu, nay hiếm hoi mới có tinh thần như vậy trong lòng cũng vui mừng, đảo mắt nhìn quanh phòng chỉ liếc một cái đã thấy ngay bó hoa. Hắn lập tức hít sâu một hơi, sắc mặt hơi biến đổi: "Không phải là… thê tử của Lập Đông đấy chứ…"

Thẩm Đường sững người, thật không ngờ hắn lại đoán trúng phóc.

"Ơ, sao chàng biết? Là Lập Đông nói cho chàng à?"

"Cũng không hẳn…"

Hắn thoáng lộ vẻ ghét bỏ, đưa tay ngắt một đóa hoa nhỏ trên cành cỏ dại: "Thứ kỳ quái thế này, nhìn qua đã thấy là thứ thê tử hắn có thể mang tặng."

Hắn lại nhìn Thẩm Đường một cái: "Cũng chỉ có nàng mới trịnh trọng bày ra giữa phòng như vậy."

"Ây da!"

Thẩm Đường kêu khẽ, vội vã đập nhẹ tay hắn: "Vốn dĩ đã chẳng có mấy bông đâu, đừng ngắt nữa! Chàng xem, hoa này đẹp mà, đây là lễ gặp mặt người ta tặng ta đấy!"

Kỳ Hoài Cảnh mặt tỏ vẻ chẳng mấy để tâm: "Lễ lạt gì chứ, đầy rẫy ngoài đường ấy mà. Thê tử hắn chắc tiện tay hái trên đường tới thôi. Ta nghe Lập Đông nói, thê tử hắn lần nào đi xem bệnh hay gặp ai, cũng đều tặng người ta cái gì đó, tốt xấu không bàn nhưng nhất định là phải có."

"Ồ?"

Thẩm Đường lập tức tò mò: "Vậy chàng cũng gặp Phùng đại phu rồi à?"

"Đương nhiên, lúc họ thành thân có mời ta."

"Vậy nàng ấy tặng chàng thứ gì?"

Sắc mặt Kỳ Hoài Cảnh đột nhiên hơi khó tả: "Nàng muốn biết thật à?"

"Muốn!"

Thẩm Đường càng thấy hứng thú, nàng đã đoán ra Phùng Khê là người chẳng câu nệ lại càng muốn biết nàng ấy đã tặng thứ gì cho người vốn kỹ tính như Kỳ Hoài Cảnh.

Kỳ Hoài Cảnh nhớ lại ký ức không mấy tốt đẹp kia, mặt thoáng co giật: "Một con… cóc ghẻ."

"Hả!!!"

Nét mặt Thẩm Đường cũng trở nên khó tả.

Kỳ Hoài Cảnh nhìn dáng vẻ nhăn nhó của nàng, cố nhịn cười rồi bồi thêm một câu: "Còn sống đấy."

"Ớ ơi!!!"

"Nàng ấy nói đó là dược liệu cực kỳ tốt, ăn vào bổ lắm."

"Vậy… vậy… vậy… chàng… chàng có…"

Thẩm Đường nhìn Kỳ Hoài Cảnh, một người kén ăn, lại sợ bẩn thật khó mà tưởng tượng được cảnh hắn từng ngồi nhắm mắt ăn từng miếng cóc ghẻ.

Kỳ Hoài Cảnh trấn an nàng: "Ta không ăn, lúc đó liền đưa cho Lập Đông rồi."

Thẩm Đường cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại rón rén hỏi thêm một câu: "Vậy Lập Đông… hắn có ăn không?"

Sắc mặt Kỳ Hoài Cảnh lại trở nên khó tả: "Hắn bảo không ăn, mà nuôi luôn rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!