Tuy đã qua Trung Thu, nhưng vì Kỳ gia liên tiếp xảy ra mấy chuyện lớn, người trong tông tộc đều đã hay tin lại lần lượt kéo đến thăm hỏi.
Có người đến thăm bệnh tình của Loan Nhi, có người đến chúc mừng Tuyết di nương mang tha-i, cũng có người đến hỏi han xem Thẩm Đường có bình an không. Ai nấy trong lòng mang theo tâm tư gì thì không rõ, chỉ biết người ra vào tấp nập, quà cáp cũng không ít.
Bên Minh Phương Địch, vì Tuyết di nương không chịu ra tiếp khách, Kỳ Thừa Châu lại suốt ngày không có mặt ở nhà chỉ còn Tần Khương Vân ôm tiểu nữ nhi mới khỏi ốm, cắn răng gượng cười để nhận lời chúc mừng thêm con thêm phúc.
Còn bên Ngô Đồng Uyển, vì Thẩm Đường bị cảm lạnh, Kỳ Hoài Cảnh không cho ai đến quấy rầy. Hễ có người trong tộc đến thì hắn tự mình ra tiếp, nói vài câu khách sáo, khen ngợi công lao của Thẩm Đường rồi khéo léo tiễn khách đi.
Thẩm Đường quả thực cũng bị nghẹt mũi, đau đầu, cả ngày chỉ quấn chăn uống thu[ố]c, nhân tiện tránh né chuyện ở Tây viện. Ngay cả chuyện Tuyết di nương mang tha-i, nàng cũng chỉ sai nha hoàn mang quà sang chúc mừng, coi như đã có lễ.
Riêng Tần Khương Vân, đợi nữ nhi mình đỡ hơn lại tự mình đến Ngô Đồng Uyển hai lần, cúi đầu cảm tạ Thẩm Đường hết lời còn mang theo không ít lễ vật.
Từ sau vụ ầm ĩ đó, mỗi lần gặp Tần Khương Vân, Thẩm Đường lại nghĩ tới chuyện kia, đoán rằng nha hoàn kia tuy nói là tự tr
-eo c
-ổ nhưng cũng chưa chắc không có bàn tay của nàng ta nhúng vào nên so với trước càng thêm cảnh giác; hai tỷ muội vì thế ngược lại càng khách khí hơn.
Ngoài Tần thị, phu thê nhà mẹ đẻ của Thẩm Đường cũng đến một lần, thăm người nữ nhi đang bệnh.
Vốn dĩ Thẩm gia và Kỳ gia có quan hệ gần gũi trong tông tộc, giờ lại thêm mối thông gia, cộng thêm lần này Thẩm Đường lập công cứu người, phu thê Kỳ Thừa Châu tự mình ra đón tiếp, đến cả Việt phu nhân cũng phải tỏ ra dễ chịu hơn trước đôi chút.
Lúc sắp về, Kỳ phu nhân bảo phụ thân của Thẩm Đường đi trước rồi nắm tay Thẩm Đường, nói nhỏ: "Đường Đường, lần này con cứu được Loan Nhi, dĩ nhiên là việc tốt, tích đức hành thiện. Phụ thân con biết chuyện, trong lòng cũng rất mừng, chỉ là…"
Bà nhìn quanh thấy không có ai, bèn hạ giọng xuống: "Kỳ gia không được thanh tĩnh như Thẩm gia, lòng người lại phức tạp. Sau này, ai lo việc người nấy, đừng bận tâm đến chuyện trên mái nhà người khác nữa."
Bây giờ, Thẩm Đường trở thành cháu dâu bên nhà mẹ đẻ của bà lại còn có thể nghe được mấy lời thật lòng còn nhiều hơn cả khi còn làm nữ nhi của bà.
Còn lúc Tống di mẫu đến thăm Thẩm Đường, thì lại khuyên một cách khác…
"A di đà Phật! Người ta vẫn nói cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp Phổ Đà, Đường Đường, lần này đúng là công đức to lớn! Người tốt sẽ gặp báo đáp tốt, nhất định được Quan Âm Bồ Tát phù hộ, sớm sinh Tam gia một đứa nhỏ!"
Thẩm Đường nghe vậy chỉ biết dở khóc dở cười.
Ngày lại càng vào sâu thu, lá cây ngả màu già cỗi, gió tây càng thêm se lạnh.
Bệnh của Kỳ Loan tuy nặng nhưng dần dần cũng khá lên, ngược lại Thẩm Đường chỉ bị cảm lạnh nhẹ vậy mà cứ tái phát mãi, chưa khỏi hẳn.
Kỳ Hoài Cảnh mời liền mấy đại phu, ai cũng dặn phải tĩnh dưỡng.
Dưỡng bệnh suốt một thời gian, Thẩm Đường vẫn còn hơi mệt mỏi, sắc mặt không mấy tươi tỉnh.
Một hôm, thấy mình đỡ hơn một chút, nàng nhớ ra dịp trước Trung Thu qua lại tặng quà cũng khá nhiều, nhất là Việt phu nhân gửi đến cả một đống quà cáp liền bảo Bạch Lộ trông coi các nha hoàn kiểm kê cẩn thận, lập thành sổ sách.
Nàng lại gọi Họa Bình mang sổ chi tiêu của viện mình đến, ngồi tính toán mấy ngày nay đã tiêu pha những gì, cân nhắc thật lâu.
Họa Bình thấy nàng cắm cúi tính toán, liền rót một chén trà nóng, khẽ khuyên: "Tiểu thư, người vẫn chưa hoàn toàn bình phục, để sau hãy tính cũng được mà."
Thẩm Đường đón lấy chén trà, nhấp một ngụm cho dịu cổ họng, nhẹ giọng đáp: "Không sao đâu."
Họa Bình thấy nàng ngay cả lúc uống trà cũng không buông bút, không khỏi xót xa: "Tiểu thư, nô tỳ thấy Tam gia cũng đâu bắt người phải quản chuyện cửa hàng, cần gì phải vất vả học mấy thứ này làm gì?"
Trong cái thời đại này, như Kỳ gia vốn là danh môn vọng tộc, trừ phi quả phụ thủ tiết bằng không nữ nhân ra mặt buôn bán là chuyện không hợp lẽ thường.
Thẩm Đường chỉ khẽ cười, tay vẫn tiếp tục ghi chép, nét mặt dịu dàng: "Học nhiều thì chẳng thiệt thân, tự mình biết thì khỏi cần nhờ cậy ai. Tuy chưa chắc dùng tới, nhưng biết thêm chút bản lĩnh vẫn là tốt."
Họa Bình vẫn chưa hiểu: "Nếu đã không cần dùng, sao còn phải học?"
Thẩm Đường mỉm cười: "Hôm nay không học, đợi đến khi cần dùng mới vội vàng cầu Phật, chẳng phải đã muộn rồi sao? Ngươi còn nhớ lúc còn nhỏ không, phụ thân ta vốn cũng không định dạy ta chữ nghĩa, nói cái gì mà nữ nhi chỉ cần biết thêu thùa dệt vải, chẳng cần học văn. Nếu khi đó ta thật sự không học, thì đến hôm nay…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!