Chương 43: Tây Viện Có Tin Vui

Tần Khương Vân đang vì chuyện này mà đau đầu.

Đợi đến khi Loan Nhi uống thu[ố]c xong và ngủ yên, nàng cho đám hạ nhân lui hết ra ngoài chỉ giữ lại Xuân di nương.

Tần thị ngồi trên giường, đôi mày dài nhíu chặt, cả gương mặt phủ đầy vẻ u sầu.

"Vốn định nhân cơ hội này trút cơn giận, ai ngờ cuối cùng lại thành giúp kẻ khác làm áo cưới, để ả tiện nhân kia được dịp ra mặt! Xem bộ dạng của gia chúng ta kìa, vừa nghe đại phu nói ả tiện nhân đó có tha-i, suýt nữa thì miệng cười toét đến mang tai, còn đâu để tâm đến sống ch

-ết của Loan Nhi chứ!"

Xuân di nương quấn băng gạc trên trán, ngồi bên giường, kéo lại góc chăn giúp Loan Nhi.

"Phu nhân, tiện nhân kia xưa nay đúng là đáng ghét nhưng chuyện của Loan Nhi rốt cuộc cũng không phải do ả làm. Còn nha đầu Phấn Thảo tâm địa đen tối ấy cũng đã bị bắt ra rồi."

"Nha đầu đó chẳng qua chỉ được gia sủng ái đôi ba lần, vậy mà lại sinh tâm vọng tưởng, tám phần là nhìn không thuận mắt vị ở Tây viện kia, chắc cũng hận cả nô tỳ như thiếp, không ngờ lại dám nhắm vào cả đại tiểu thư…"

"Nói cho cùng, vị ở Tây viện kia còn có chút công lao..."

Tần thị cắt lời ngay: "Công lao thì cũng chỉ tính là công lao của phu nhân Tam gia, ả ta tính là cái gì?"

Biết chủ nhân đang đầy căm giận, Xuân di nương không dám bênh vực thêm cho Tuyết di nương nữa.

"… Phu nhân nói phải."

"Xuân Nhi, chúng ta phòng này phòng kia ngăn chặn đủ điều, sao ả ta vẫn mang tha

-i được? Bình thường không phải ngươi vẫn đưa thu[ố]c qua đó sao, ả tiện nhân kia dám không uống chắc?"

"Ả ta những việc khác thì có thể mạnh miệng nhưng cứ đến lúc uống thu[ố]c thì ngoan ngoãn lắm, đưa gì uống nấy, chưa từng hỏi đó là thu[ố]c gì…"

Tần thị đột nhiên nhớ lại cảnh Kỳ Thừa Châu nửa đêm vẫn phải chạy qua xem tình hình của ả, trong lòng thấy ghê tởm vô cùng.

"Phòng được chỗ sáng, chứ làm sao phòng được chỗ tối! Nhìn cái vị gia vô dụng của chúng ta kìa, chỉ một ả nha đầu quê mùa, có gì hay ho đâu mà hắn phải phí bao tâm cơ, cư

-ỡng ép kéo vào phủ! Dù sao thì cũng nên giữ chút thể diện, vậy mà lại chẳng kiêng kỵ chút nào!"

Xuân di nương không dám mắng Kỳ Thừa Châu, chỉ dám mắng Tuyết di nương: "Ả tiện nhân đó ngoài trò quyến rũ, còn có gì tốt đẹp chứ? Ngay cả mang giày cho phu nhân cũng không xứng! Nhưng… phu nhân, không phải nô tỳ nhiều lời, ả hồ ly tinh đó giờ lại có tha

-i e là về sau sẽ càng ngông cuồng hơn…"

Nhị gia đến giờ vẫn chưa có con, nếu lần này sinh được một đứa con trai, e là sau này sẽ giống hệt hắn, chỉ khiến người khác càng thêm chướng mắt.

Tần thị sớm đã nghĩ đến chuyện đó, nghe vậy thì nằm dựa vào gối, khẽ thở dài u ám: "Ngông cuồng thì đã sao? Nếu ả thực sự sinh được một đứa con trai, cái viện này sẽ càng lúc càng loạn. Đến lúc đó, đừng nói đến ngươi hay ta, ngay cả Loan nhi của ta, cũng sẽ bị con của ả giẫm lên đầu thôi."

Xuân di nương thoáng nghĩ đến một chuyện, liếc nhìn sắc mặt Tần Khương Vân, do dự một hồi rồi cũng lên tiếng: "Phu nhân, phòng bị từ trước thì còn dễ, chứ chuyện đã rồi… Nhị gia lại tinh mắt, để ý kỹ lưỡng. Hôm qua vừa nghe tin, đã lập tức sắp thêm mấy tâm phúc ở Tây viện, từ ăn uống đến dùng đều cẩn thận lựa chọn, không chừa ra một kẽ hở nào… như vậy e là sẽ hơi khó làm…"

Tần Khương Vân xoa nhẹ bên thái dương, trong đầu xoay đi xoay lại hàng trăm tính toán, dần dần cũng định ra được một chủ ý lớn nhưng vẫn không lên tiếng.

Hồi lâu sau, nàng chỉ khẽ thở dài: "Xuân Nhi, ta phòng bị khắp nơi chỉ duy nhất không phòng ngươi. Sao ngươi lại không chịu tranh giành chút nào? Bao lâu nay rồi, vẫn chẳng có chút động tĩnh gì? Nếu cũng sinh được một người nhi tử hay nữ nhi thì chúng ta cũng cứng cựa hơn một chút."

Xuân di nương nhất thời cứng họng, không biết đáp ra sao.

Nàng ta chẳng rõ Tần Khương Vân thực sự không phòng bị mình, hay chỉ nói vậy nhưng nàng biết rõ, mình vẫn luôn tự phòng bị chính mình.

Nàng vốn là nha hoàn xuất thân trong Tần phủ, kiếp này số phận đã định là phải hầu hạ Nhị gia nhưng trong lòng nàng hiểu, Tần Khương Vân từ nhỏ đã kiêu ngạo, trọng tình trọng nghĩa. Giờ thấy nàng tận tâm tận lực hầu hạ phu nhân và đại tiểu thư, ít nhất cũng còn chừa cho nàng một chỗ dung thân.

Nếu thật sự sinh ra con cái, liệu chỗ dung thân đó có còn không? Thật khó nói.

Không có con, Tần Khương Vân vẫn còn có thể nâng đỡ nàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!