Chương 41: Thẩm Vấn Kẻ Phản Bội Trong Đêm

Đêm khuya, đèn đuốc trong Minh Phương Địch vẫn sáng rực. Đại phu kê xong đơn thu[ố]c, nhận tiền khám rồi cáo từ ra về.

Tần Khương Vân đích thân bón cho nữ nhi uống nửa bát thu[ố]c, sau đó bế con vào lòng dỗ dành ngủ. Dù cố kìm nén tiếng nức nở trong mũi, nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi như chuỗi ngọc đứt chỉ bên má.

Kỳ Thừa Châu ngồi bên kia, siết chặt nắm đấm, lông mày nhíu chặt, trầm mặc không nói lời nào.

Phía dưới, một đám nha hoàn và ma ma quản gia quỳ rạp, chen chúc thành một mảng đen kịt.

Những thông phòng trước nay được sủng ái, mặt cũng tái nhợt, vừa khóc nức nở vừa cúi đầu.

Bên ngoài, mấy nha hoàn phụ trách trông coi tiểu thư đã bị đ

-ánh đến nỗi hai chân bê bết má-u, nằm sõng soài trên mặt đất, miệng r*n r* cầu xin tha thứ.

Kỳ Thừa Châu nghe càng thêm bực bội.

"Im hết cho ta! Lặp lại một lần nữa, kẻ nào dám nói dối nửa câu, ta không tháo cái chân chó của ngươi xuống thì không phải Kỳ gia!"

Xuân di nương quỳ thẳng người ở hàng đầu, nước mắt rơi như mưa, trán trắng nõn đã dập xuống nền đến bật má-u.

"Ngàn sai vạn sai, đều là lỗi của nô tỳ! Chỉ vì một lúc lơ là, mải nói chuyện với người khác, không để ý chẳng biết kẻ nào đã bế tiểu thư đi, khiến kẻ gian có cơ hội ra tay!"

Bên cạnh, Tuyết di nương hơi nghiêng người quỳ trên mặt đất, mái tóc đen nhánh xõa ra càng tôn lên gương mặt trắng trẻo. Rõ ràng không rơi một giọt lệ nhưng trông lại càng thêm yếu đuối, đáng thương.

"Ta nói rồi, chính là ta làm! Chính ta đã đẩy tiểu thư xuống nước!"

Kỳ Thừa Châu nhíu mày càng chặt, lại quát lên: "Đừng nói bậy! Mọi người đều thấy rõ là nàng nhảy xuống cứu Loan Nhi lên, đệ muội cũng đã hỏi qua. Sao lại tự dưng ôm tội vào người! Đừng có càn rỡ!"

Tuyết di nương khẽ nhướng mày, mỉm cười, ánh mắt lấp lánh như nước thu.

"Chính vì chẳng có ai khác, nên chỉ có thể là ta! Ta vốn là hạng nữ nhân không biết quy củ, chẳng coi ai ra gì, ngay cả trẻ con cũng hại!"

Tần Khương Vân cắn răng nghe hồi lâu, đến lúc này rốt cuộc không nhịn được nữa đặt con lên giường, bước nhanh tới trước mặt Tuyết di nương, giơ tay tát mạnh một cái "chát": "Ả tiện phụ không ch

-ết tử tế được! Đồ không biết xấu hổ! Ai cho phép ngươi tự tiện thú nhận tội, mà dám ngang ngược thế hả!"

Kỳ Thừa Châu lập tức đứng bật dậy, kéo tay Tần Khương Vân lại.

"Phu nhân, coi chừng đau tay."

Vừa nói, hắn vừa ôm nàng ngồi xuống rồi quay đầu nhìn nửa bên mặt Tuyết di nương vừa bị tát đến đỏ ửng.

"Ta thấy nàng bị doạ đến rối loạn tâm trí, ăn nói càng lúc càng hồ đồ! Trước mặt chủ mẫu mà chẳng biết giữ mồm giữ miệng, để phu nhân phải ra tay là đáng lắm, còn không mau cút về!"

Tuyết di nương sau cú tát đã "á" một tiếng, thuận thế ngã ngồi trên đất nhưng lại quay đầu cười, trong mắt đầy vẻ thách thức.

"Sao? Đúng là phu nhân lợi hại, nhưng chỉ giỏi bề ngoài! Ta hại chính đứa con ruột do ngươi dứt ruột sinh ra, mà ngươi còn nhịn được sao?"

Nghe vậy, Tần Khương Vân quay phắt lại, trong mắt như muốn tóe lửa.

"Ả tiện nhân độc ác! Tâm địa như rắn rết! Hôm nay nếu ta còn nương tay, ngày mai để ngươi trèo lên đầu ta làm chủ chắc? Người đâu! Đ

-ánh! Đ

-ánh cho ta, đ

-ánh thật mạnh vào!"

Kỳ Thừa Châu khẽ nuốt một ngụm nước bọt, đưa tay ấn Tần Khương Vân ngồi xuống ghế. Đợi đến khi hai ma ma quản gia chạy tới kéo Tuyết di nương đi, hắn cuối cùng mới cất giọng ngăn lại: "Dừng tay, tất cả lui ra!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!