Chương 40: Đợi Kiếp Sau Ta Đền Làm Hiền Tế Nhà Nàng

Nghe xong những lời của Kỳ Hoài Cảnh, Thẩm Đường lại càng trằn trọc không sao chợp mắt được.

Từ sau khi thành thân, Thẩm Đường nhìn tình hình trong Kỳ gia, tuy trong lòng biết rõ Việt phu nhân chẳng phải người mẹ hiền từ, mà Tần Khương Vân cũng không phải kẻ thật thà nhưng những ngày qua cũng tạm yên ổn, ngược lại chỉ có Kỳ Hoài Cảnh mấy lần ba phen bốn bận chỉ vì mấy chuyện nhỏ mà ra mặt bắ

-t nạ

-t người khác…

Nay nghĩ lại, nếu không phải hắn làm thế, làm gì có chuyện Ngô Đồng Uyển Uyển của mình được yên ổn thế này?

Mình ở trong Kỳ gia… thật sự cần đến sự thiên vị công khai và thẳng thắn của hắn như vậy.

Nghĩ tới đây, trong lòng Thẩm Đường khẽ động.

Kỳ phu nhân vốn cũng là tiểu thư của Kỳ gia, nghĩ kỹ lại, bao nhiêu thủ đoạn tâm cơ hẳn bà từ nhỏ đã nghe qua thấy qua nhưng lại không dùng đến trên người mình, cuối cùng vẫn bình an lớn lên. Mình… cũng xem như có phúc phần rồi.

Thấy Thẩm Đường cứ trở mình mãi không ngủ, Kỳ Hoài Cảnh dứt khoát kéo nàng ôm vào lòng.

"Thật sự bị ta dọa sợ rồi?"

"Ừm."

"Chuyện này gốc rễ vẫn do ta. Biết rõ nàng không phải hạng người lòng dạ ác độc lạnh lùng, vậy mà cứ muốn cưới nàng vào cửa. Nếu không, nàng đâu phải gặp những chuyện nhơ bẩn này? Nhưng ta đã cưới rồi, đương nhiên phải bảo vệ nàng… Dù bọn họ tâm địa không tốt nhưng có ta ở đây, bọn họ không dám làm gì đâu."

"Bọn họ? Bọn họ là ai?"

"Tất cả mọi người, tất cả đều không dám."

Thẩm Đường khẽ thở dài.

"…."

Nàng không nói gì, Kỳ Hoài Cảnh biết nàng vẫn còn lo lắng liền nhẹ giọng trấn an.

"Nhớ kỹ, bất kể gặp ai, xảy ra chuyện gì, những điều khó nói hay chuyện khó làm cứ giao hết cho ta… Ta ở Kỳ gia nổi tiếng là kẻ không sợ trời không sợ đất, dẫu có hỗn láo cỡ nào cũng chẳng có ai làm gì được ta đâu."

Nghe xong, Thẩm Đường vẫn buồn bã không vui.

"Mọi việc đều phải làm phiền đến chàng sao, cảm giác như ta chỉ mang thêm rắc rối cho chàng thôi…"

Kỳ Hoài Cảnh khẽ hôn l*n đ*nh đầu nàng, giọng khàn khàn thì thầm.

"Không thể nói thế được. Nàng đến Kỳ gia, nơi này là chỗ ta ở nhiều năm, xung quanh toàn người ta quen biết lâu năm, đương nhiên ta phải bảo vệ nàng… Đợi kiếp sau ta gả sang làm rể Thẩm gia, lúc ấy chỉ trông cậy vào đại tiểu thư Thẩm gia bảo vệ ta thôi. Có phải đạo lý đó không?"

Thẩm Đường bị lý lẽ ngang ngược của hắn chọc cười.

"Cho dù chàng có làm hiền tế, phu nhân nhà ta cũng là cô mẫu ruột của chàng, thường ngày thương chàng còn hơn thương ta ấy chứ. Nếu chàng mà gả sang Thẩm gia làm hiền tế ở rể, bà ấy chắc chắn không bạc đãi chàng."

"Cô mẫu thì có khi thương ta, nhưng e rằng cô phụ lại không… Ta hỏi nàng, nếu ta bị nhạc phụ đại nhân ức hi

-ếp, đại tiểu thư có bằng lòng bảo vệ ta không?"

"Chàng yên tâm, bổn tiểu thư nhất định sẽ để chàng toàn vẹn vô sự."

Kỳ Hoài Cảnh hài lòng gật đầu.

"Vậy ta xin cảm tạ trước sự thương yêu của đại tiểu thư."

Thẩm Đường nép vào lòng hắn, hơi yên tâm hơn, cơn buồn ngủ cũng bắt đầu kéo tới thì lại nghe hắn hỏi tiếp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!