Chương 39: Tây Viện Chẳng Có Kẻ Nào Tử Tế

Cuối cùng, sau một hồi hôn dài, cơn giận của hắn cũng nguôi, rốt cuộc mới dịu giọng mà nói được mấy câu: "Lần này thì bỏ qua. Từ nay về sau, tuyệt đối không được tự đẩy mình vào chỗ nguy hiểm. Còn nữa, người ở viện của Nhị ca, nếu tránh được thì tránh, thật sự không tránh được thì chỉ cần khách sáo mấy câu là được. Nhìn bề ngoài thì ai nấy hòa khí, nhưng thực ra chẳng có mấy kẻ tử tế…"

Thẩm Đường nghe một câu thì gật đầu một cái.

Cuối cùng, Kỳ Hoài Cảnh lại hỏi nàng một câu: "Lần sau, còn dám làm vậy nữa không?"

Thẩm Đường vẫn tiếp tục gật đầu.

Thấy Kỳ Hoài Cảnh lại sa sầm nét mặt, nàng mới mỉm cười lắc đầu: "Nhớ rồi, từng câu từng chữ của chàng đều ghi ở đây rồi."

Nàng chỉ tay lên ngự-c, lúc này Kỳ Hoài Cảnh mới hài lòng buông tay cho nàng đứng dậy.

Đợi nha hoàn chuẩn bị thêm thùng nước nóng mới, Kỳ Hoài Cảnh lại giúp nàng tắm một lần nữa, sau đó giục nàng mau chóng lên giường: "Phải đắp chăn kỹ vào, rồi mới uống canh gừng. Nhớ mặc thêm y phục, chắc đại phu cũng sắp tới rồi. Dù nhìn bề ngoài thấy ổn, vẫn nên để người ta bắt mạch, kẻo để lại di chứng."

Thẩm Đường vừa ứng phó nghe hắn lải nhải, vừa quấn chặt khăn bông quanh người.

Thấy hắn còn đang ngâm mình trong thùng nước chưa ra, nàng cố ý trêu hắn, ghé sát lại hạ giọng bên tai: "Ca ca ngoan…"

"Hửm?"

"Lần sau… ta vẫn còn dám đấy."

Kỳ Hoài Cảnh quả nhiên mắc bẫy, lập tức đứng bật dậy trong thùng nước nhưng Thẩm Đường đã nhanh nhẹn quay người, mỉm cười chạy biến mất.

Sau đó, đại phu được mời tới, bắt mạch cho cả hai chỉ nói không có gì nghiêm trọng, chỉ là Thẩm Đường bị lạnh, khó tránh gió hàn xâm nhập, kê mấy thang thu[ố]c, dặn phải tĩnh dưỡng.

Tiễn đại phu xong, Kỳ Hoài Cảnh sai người sắc thu[ố]c, đợi Thẩm Đường nhăn mặt uống xong từng ngụm, hắn mới tự mình uống cạn phần của mình rồi bảo nàng lên giường nghỉ.

Màn trướng buông mờ, đêm khuya tĩnh lặng hai phu thê hiếm khi được yên ổn ngủ một giấc.

Nhưng Thẩm Đường nằm trong chăn cứ trở mình mãi vẫn không ngủ được, bèn khẽ hỏi người nằm bên: "Chàng ngủ rồi sao?"

"Ngủ rồi."

Thẩm Đường thầm cười, quả nhiên hắn cũng chưa ngủ được.

"Vai chàng còn đau không? Có cần bôi thu[ố]c trị thương không?"

Kỳ Hoài Cảnh khẽ đáp, giọng trầm trầm: "Khó cho nàng còn nhớ tới ta, nhưng sớm không đau nữa rồi. Chỉ mấy vết cắn ấy, chẳng đáng bôi thu[ố]c. Còn nàng thì sao?"

"Đau muốn ch

-ết luôn ấy…"

Kỳ Hoài Cảnh lập tức ngồi bật dậy: "Thật sao?"

Thẩm Đường không nhịn được cười, kéo hắn nằm xuống lại: "Không thật đâu! Khi đó đã hết đau rồi, mau nằm xuống ngủ đi!"

Một lúc sau, Thẩm Đường lại không kìm được lên tiếng: "Biểu ca, chàng có biết… bên Tây viện bây giờ thế nào không?"

Kỳ Hoài Cảnh vẫn nhắm mắt dưỡng thần: "Trước khi ngủ ta có hỏi một câu, nghe nói bên đó đang loạn thành một đống, lại mời đại phu, lại đ

-ánh nha hoàn, đêm nay chắc khó mà yên ổn."

"Này, chàng nói đây vốn là một cái bẫy, vậy chàng đoán là ai bày ra?"

"Hửm."

Kỳ Hoài Cảnh khẽ thở dài, xoay người nhìn Thẩm Đường, giữa đêm khuya mà mắt nàng vẫn sáng lấp lánh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!