Thẩm Đường nhớ đến lời của Kỳ Hoài Cảnh, quả nhiên trong phủ này lòng người khó đoán.
Nàng chỉ khách sáo mấy câu rồi xoay người muốn rời đi.
Bất ngờ, một cơn gió thổi qua làm ngọn nến trên án hương đổ xuống. Thẩm Đường nghĩ trời khô dễ bén lửa, sợ xảy ra hỏa hoạn nên dặn dò nha hoàn mau dọn án hương và các đồ vật đi, sắp xếp cho ổn thỏa.
Họa Bình và Hương Huệ đồng thanh vâng một tiếng, mỗi người một bên cùng nhau nhấc án hương lên nhưng lại không ai cầm đèn, khiến lư hương và đĩa trái cây chao đảo, đi vài bước nữa là như sắp đổ.
"Cẩn thận!"
Thẩm Đường vội đưa tay đỡ lấy. Tuyết di nương thấy vậy thì quay đầu, hơi nhướng cằm với hai nha hoàn bên cạnh mình.
"Còn không mau lại giúp một tay? Chẳng lẽ cứ trơ mắt nhìn Tam phu nhân tự mình làm? Chẳng có chút mắt mũi nào cả!"
Hai nha hoàn đó liếc nhau, ngập ngừng chưa kịp phản ứng.
Tuyết di nương cười lạnh một tiếng.
"Sợ cái gì? Tam phu nhân đang ở đây, ta còn có thể chạy mất chắc?!"
Hai nha hoàn lúc này mới nghe lời, cùng nhau chạy lại giúp.
Nha hoàn vừa rời đi, giữa Thẩm Đường và Tuyết di nương thoáng chốc rơi vào im lặng có chút ngượng ngập.
Dù vậy, Thẩm Đường vẫn tình nguyện chịu cảnh ngượng ấy, quyết tâm giả ngốc không muốn dễ dàng trò chuyện thêm với nàng ta.
Tuyết di nương cũng không để tâm bị lạnh nhạt, khẽ mỉm cười tự mình hành lễ một nửa rồi định xoay người cáo lui.
Thẩm Đường chỉ khẽ gật đầu, không hoàn lễ để nàng ta rời đi.
"Bõm!"
Tiếng người ngã xuống nước đột ngột vang lên, phá tan ánh trăng tĩnh lặng, giữa đêm thu hơi lạnh nghe càng rõ rệt.
Tuyết di nương còn chưa đi hẳn, lập tức quay lại cùng Thẩm Đường nhìn nhau, trong mắt đều lộ vẻ kinh ngạc.
"Có người rơi xuống nước!"
Thẩm Đường biết ngay gần đó là hồ sen, lập tức xắn váy chạy về phía ấy.
Tuyết di nương do dự một thoáng, cũng chạy theo sau.
"Có ai không! Người đâu mau lại đây!"
Thẩm Đường vừa chạy vừa gọi nhưng phía trước đang có yến tiệc, đám hạ nhân đều ở đó hầu hạ, lại có tiếng hát tuồng và tiếng nhạc cụ vang lên, lúc này chẳng ai nghe thấy.
Hai người một trước một sau chạy đến bờ hồ sen, nhìn kỹ xuống nước quả nhiên thấy có người đang chới với.
Ánh trăng sáng rõ, dưới nước là một đứa trẻ mặc áo đỏ, vừa khóc yếu ớt vừa ho sặc sụa liên tục.
"Khụ khụ… hu hu… khụ khụ khụ… hu hu…"
Thẩm Đường kêu lên một tiếng, hoảng hốt thốt ra: "Là Loan Nhi! Con bé ấy rơi xuống nước rồi! Người đâu! Mau đến đây, mau lên!"
Tuyết di nương thấy đó là đại tiểu thư của viện mình, lập tức cảnh giác, đối diện với ánh mắt hoảng hốt của Thẩm Đường lại vô thức lùi lại hai bước.
Nàng ta không định cứu.
Thẩm Đường quay đầu, thấy Tuyết di nương xoay người định rời đi mà bản thân lại không thể cứng lòng như vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!