Chương 35: Xách Đao Xông Lên Xé Người

Đêm đã khuya, bóng hoa im lìm lặng lẽ.

Thẩm Đường rửa tay xong vẫn cảm thấy men rư

-ợu còn phảng phất liền không vội quay lại chỗ tiệc, tay vịn vào tay của Họa Bình, còn nha hoàn khác là Hương Huệ thì cầm đèn lồng, cùng nhau dạo bước chầm chậm trong hoa viên.

Thực ra cũng chẳng cần nha hoàn cầm đèn, vì ánh trăng rằm trung thu tròn vành vạnh soi sáng, trong viện treo đầy đèn lồng thêu hoa, trời đất giao hòa lung linh rực rỡ.

"Đại tiểu thư, Kỳ gia người đông vui thật đấy, nhưng không ấm cúng bằng nhà chúng ta. Trước kia ở phủ mình, cả nhà quây quần, vừa ăn trái cây, lão gia còn ngâm thơ, Nhị tiểu thư thì thích nhất đèn hoa. Nếu mà Nhị tiểu thư trông thấy chỗ này nhiều đèn như vậy chắc thích lắm…"

Thẩm Đường nghe Họa Bình nói vậy thì khẽ lắc đầu cười.

Họa Bình còn nhỏ tuổi, lại sinh ra lớn lên trong thành mỗi năm trung thu ăn xong trái cây ở Thẩm phủ thì có phụ mẫu đến đón về nhà sum họp.

Một nha hoàn ngây thơ như vậy, chỉ nhìn thấy cảnh nhà sum vầy vui vẻ, thấy đệ đệ muội muội cười đùa, thấy lão gia ngâm thơ, nào có biết được nỗi buồn sâu kín trong lòng Thẩm Đường.

Nghe xong lời ấy, Thẩm Đường mới nhận ra, trung thu những năm trước luôn là lúc nàng nhớ mẫu thân mình nhất. Nhưng bây giờ trăng đã lên cao, lòng nàng lại bình thản, cho dù Họa Bình nhắc đến cũng chỉ mỉm cười, chẳng còn xót xa như trước.

Có lẽ là bởi vì bây giờ, bên cạnh nàng đã có một người thật lòng thương yêu nàng, giống như mẫu thân từng thương nàng vậy.

Thẩm Đường đi đến khoảng sân trống trong hoa viên, thấy ở đó đặt sẵn một bàn hương án, bèn sai người bày trái cây, lấy lư hương, ngước nhìn xa xăm, chắp tay khấn nguyệt, cúi người bái trăng, trong lòng yên lặng cầu nguyện: "Mẫu thân, con từ nhỏ đã bạc phước, chưa từng được kề cận làm tròn chữ hiếu. Nay con đã lấy được một người phu quân tốt, chàng thật lòng đối đãi với con, con cũng nguyện dùng cả tấm chân tình để đáp lại.

Nếu mẫu thân nơi chín suối có linh thiêng… xin hãy yên lòng."

Một lúc lâu sau, Thẩm Đường lau nước mắt, đứng dậy, mấy nha hoàn liền tiến tới chỉnh lại váy áo cho nàng.

Bỗng có tiếng lá cây xào xạc, phía sau vang lên một giọng nói lạnh lùng: "Hửm, đứng trước gió bái trăng, thật là có tình ý."

Thẩm Đường nghe tiếng liền quay đầu, thấy người đang bước ra dưới ánh trăng, khuôn mặt trái xoan, làn da trắng như tuyết, đôi mày mắt lạnh lùng, dáng người thướt tha kiều diễm.

Tuyết di nương tiến lên vài bước, dịu dàng cúi mình hành lễ.

"Thỉnh an Tam phu nhân."

Giọng nàng ta hôm nay dịu hơn lần trước.

"Đứng dậy đi."

Một người là sủng thiếp bên Tây viện, một người là chính thê bên Đông viện, hai người đều còn xa lạ, khách sáo, coi như hôm nay chính thức gặp mặt.

"Vừa rồi ta ra đây rửa tay, lại muốn đi dạo một mình, chẳng ngờ lại vô tình gặp Tam phu nhân đang bái nguyệt, không phải cố ý đụng mặt đâu."

Nàng ta nói rất thản nhiên, Thẩm Đường mỉm cười, cũng không khách khí: "Ta cũng chỉ là đi dạo cho khuây khỏa, bản thân còn chẳng biết sẽ đi đâu, bái trăng cũng là ngẫu hứng thôi, di nương tất nhiên không có ý gì."

Tuyết di nương khẽ gật đầu: "Trước đây chưa từng nhìn kỹ, nay dưới ánh trăng mới thấy, quả thật phu nhân xinh đẹp đến vậy, chẳng trách Tam gia lại…"

Nàng ta kịp thời dừng lại, mỉm cười.

Lại cưng chiều đến mức vô độ như thế.

Thẩm Đường thấy nàng ta không nói hết, trong lòng cũng hiểu rõ chỉ cười bất đắc dĩ, danh tiếng của Kỳ Hoài Cảnh đúng là vang xa.

Chỉ có điều, Tuyết di nương vốn cũng nổi tiếng được sủng ái trong phủ.

Thẩm Đường thì không định dựa vào chuyện đó mà khách sáo tâng bốc lẫn nhau, sợ bị người khác nghe được lại truyền đến tai Tần Khương Vân sinh thêm rắc rối vô cớ, liền tự nhiên đổi đề tài: "Đêm nay trăng đẹp thế này, di nương cũng nói bái trăng là chuyện tao nhã. Ở đây đã có sẵn bàn hương án, nếu di nương cũng muốn bái trăng thì…"

"Được thôi."

Tuyết di nương cũng chẳng khách sáo, bước mấy bước đến ngay chỗ đệm cỏ mà Thẩm Đường vừa quỳ, cúi người bái trăng, chắp tay khấn trông rất thành tâm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!