Chương 31: Thuốc A-n Tha-i

Trong Úc Kim Đường, Bạch Lộ đang thay mặt Tam phu nhân truyền lời: "Tam gia tối qua ra ngoài xã giao, khách khứa níu kéo không buông nên uống thêm mấy chén. Sáng nay người đã khá hơn, cũng đã dùng điểm tâm, giờ chỉ đang nghỉ ngơi thêm một chút. Nhưng Tam phu nhân vẫn chưa yên tâm, nên đích thân ở lại chăm sóc Tam gia, mới sai nô tỳ đến đây bẩm với phu nhân, xem phu nhân có căn dặn gì không.

Nếu không có việc gì, tối nay Tam phu nhân sẽ đích thân đến thỉnh an."

Lời nói vòng vo kín kẽ, không để lộ kẽ hở nhưng Việt phu nhân có tin hay không… lại là chuyện khác.

Dù tin hay không, bà cũng đâu thể đích thân chạy sang Ngô Đồng Uyển, đạp cửa phòng chính, vén rèm lên mà nhìn cho rõ.

Mấy tháng nay, bà mở to mắt chứng kiến nhi tử mình cưng chiều nàng nhi tức cứ như nâng trong mắt.

Rốt cuộc cũng nhận ra…

Hắn nhất quyết cưới Thẩm Đường, không phải chỉ để chống đối mình.

Hắn thật lòng thích nàng ấy.

Thấy Bạch Lộ tự mình đến bịa ra một câu chuyện chu đáo, Việt phu nhân chỉ khẽ thở dài: "Thôi vậy, chỉ mong hai đứa sớm sinh cho ta một đứa nhỏ, cũng coi như toại nguyện lòng ta."

Vừa tiễn Bạch Lộ đi, Việt phu nhân đã gọi Tôn ma ma: "Ra nhà bếp, hầm cho Cảnh Nhi một bát canh giải rư

-ợu… Phải rồi, thêm một bát nữa…"

Ngô Đồng Uyển.

Gần đến trưa, Kỳ Hoài Cảnh và Thẩm Đường mới thức dậy.

Đám nha hoàn vừa bày xong cơm trưa, Tôn ma ma đã tới, sau lưng theo một nha hoàn bê hộp đồ ăn bằng gỗ lê chạm hoa viền bạc.

Kỳ Hoài Cảnh hơi cau mày: "Mẫu thân lại bày trò gì đây?"

Tôn ma ma cười xởi lởi, nịnh hệt như dỗ Việt phu nhân: "Phu nhân nghe nói Tam gia đêm qua uống hơi quá chén, sợ hại thân thể nên dặn Tam gia uống bát canh giải rư

-ợu này rồi hẵng ra ngoài cho tỉnh táo tinh thần. Tấm lòng từ mẫu mà, tất cả cũng vì Tam gia thôi!"

Đêm qua náo loạn như thế, say xỉn gì cũng tỉnh rồi… Thôi thì, coi như lòng tốt của mẫu thân vậy.

Kỳ Hoài Cảnh khẽ gật đầu, Tôn ma ma liền bảo nha hoàn dâng bát canh giải rư

-ợu lên trước mặt Tam gia.

Vừa đặt xuống, nha hoàn lại lấy ra một bát khác, đặt trước mặt Thẩm Đường.

Kỳ Hoài Cảnh lại cau mày: "Nàng ấy đâu có say, không cần uống."

Tôn ma ma vẫn tươi cười: "Tam gia, bát này không phải canh giải rư

-ợu mà là phu nhân ban cho Tam phu nhân… bổ phẩm."

Kỳ Hoài Cảnh liếc nhìn bà ta, khẽ cười lạnh bưng bát canh giải rư

-ợu của mình lên uống cạn một hơi.

Thẩm Đường thấy hắn chẳng nói chẳng rằng, uống hết một hơi rất sảng khoái thì đang phân vân không biết có nên uống bát của mình không…

Kỳ Hoài Cảnh liền với tay cầm lấy bát thu[ố]c của nàng, lại một hơi cạn sạch.

Tôn ma ma lập tức kinh hãi kêu lên: "Tam gia!"

Thẩm Đường cũng trợn tròn mắt: "Phu quân?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!