"Ta chỉ muốn nàng sống cho thật tốt, sống cho thật vui vẻ. Sống một cách tùy tâm sở dục, tự do tự tại. Không cần để ý lời ai, cũng chẳng phải bận lòng chuyện của ai. Nàng muốn đối tốt với ai thì cứ đối tốt, ai bắ
-t nạ
-t nàng thì nàng cứ bắ
-t nạ
-t lại gấp bội. Hiểu chưa?"
Thẩm Đường vừa nghe vừa chợt mơ màng cười, khẽ gật đầu: "Hiểu rồi."
Thẩm Đường thực sự đã hiểu.
Hắn muốn nàng sống như hắn, sống thành tiểu bá vương thứ hai của Kỳ gia.
Điều đó khó lắm thay.
Một cô nương từ nhỏ đã sống cẩn trọng dè dặt chỉ mong yên ổn, sao có thể trở thành kẻ ngang tàng không sợ trời đất như hắn đây chứ?!
Thẩm Đường thầm nghĩ, chi bằng cho nàng được đầu tha
-i vào bụng của Việt phu nhân, làm muội muội ruột của hắn, e rằng còn dễ hơn.
Kỳ Hoài Cảnh thấy nàng gật đầu thì mỉm cười mãn nguyện.
Vừa cười xong, hắn mới phát hiện eo mình sắp căng không chịu nổi nữa rồi.
"Giờ thì... có thể buông đai lưng của tướng công nàng ra chưa?"
Thẩm Đường sững lại, lúc này mới nhận ra bản thân vẫn đang vò nắm đai lưng của hắn, suýt nữa kéo tuột ra, vội vàng buông tay.
Kỳ Hoài Cảnh lúc này mới thở phào, khẽ gật đầu.
Hắn đâu chỉ muốn nàng nắm đai lưng, hắn còn muốn nàng sờ thêm chỗ khác nữa kìa.
Rồi hắn liền làm thật.
Dưới lớp áo dài trắng như trăng, Thẩm Đường chợt cảm thấy nóng bừng, lập tức tỉnh táo hơn đôi phần.
"Ôi trời... Biểu ca chàng..."
"Sao thế? Hửm, biểu muội?"
"Chàng... chàng làm gì vậy! Đây là ở trong sân..."
Kỳ Hoài Cảnh khẽ cười, cố tình ghé sát hít lấy hương thơm thoảng trên người nàng, giọng khàn khàn.
"Biểu muội, giờ ta là tướng công của nàng rồi, sợ gì chứ."
"Ta sợ... có người nhìn thấy..."
"Không có ai cả."
Thẩm Đường biết lúc này quả thật xung quanh không có ai nhưng có khi đâu đó vẫn có nha hoàn trực đêm, chỉ chờ sẵn nghe hiệu lệnh của chủ tử.
Kỳ Hoài Cảnh chẳng màng, trong lòng chỉ thấy nóng rực lại cúi đầu cắn nhẹ nàng.
"Đừng... đừng mà, chàng... chàng dừng lại cho ta!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!