Kỳ Hoài Cảnh cúi đầu, khẽ cắn lên cổ áo nàng một cái.
"Hửm?!"
Thẩm Đường bị hắn cắn, giật mình rùng mình, vội đưa tay đẩy hắn ra.
"Đừng nghịch nữa, người ta say rồi."
Thấy nàng má ửng hồng, rõ ràng đã hơi ngà ngà lại nhìn dưới giàn hoa có đặt chiếc ghế mây nằm dùng để hóng mát mùa hè, hắn liền đỡ nàng nằm nghỉ một lát tiện tay cởi áo khoác phủ lên người nàng để chắn gió.
Trăng sáng trên cao, gió thu lành lạnh lướt qua ngự-c.
Hai người sóng vai nằm nghỉ trên ghế, ghế mây khẽ đưa qua đưa lại Thẩm Đường cứ thế tựa vào lòng hắn, lim dim ngủ thiếp đi.
Bốn bề vắng lặng, chỉ còn tiếng côn trùng kêu rả rích trong đêm thu.
Bỗng nhiên, Kỳ Hoài Cảnh nhớ lại quãng năm mười sáu mười bảy tuổi của mình.
Khi đó, hắn đã không còn sang Thẩm gia đọc sách nữa, mà ở Kinh thành theo học việc cùng ngoại tổ phụ, tính sổ, đi kiểm tra các cửa hàng, giao thiệp với đủ hạng thương nhân, tiệc tùng rư
-ợu chè.
Có khi bận rộn suốt cả ngày, hắn cũng thích nằm trên chiếc ghế này nghỉ ngơi một lúc để mặc mình nghĩ về một nỗi niềm mà chẳng ai biết.
Nghe nói, nàng khi ấy bắt đầu được bàn chuyện hôn nhân, cũng không dễ gặp mặt người ngoài nữa; ngay cả hắn, người biểu ca cũng chỉ có thể nhân dịp lễ tết, lấy cớ thăm cô mẫu mà gặp được một thoáng, nói đôi ba câu.
Nếu chuyện hôn sự thuận lợi, nàng sẽ lấy một thư sinh giỏi văn chương, hai người phu thê đồng tâm hòa thuận, sớm tối bên nhau, đàn sáo hòa ca.
Nếu người ấy đủ tài năng, một ngày kia nhất định sẽ công thành danh toại, từ người thiếu niên nông phu trở thành quan lớn… Sẽ giống như cô phụ hắn thường nói: nhất định có tiền đồ rộng mở.
Nàng vốn là tiểu thư khuê các, thông minh lanh lợi lại hồn nhiên đáng yêu, chắc chắn sẽ cùng phu quân sống những ngày tháng thi vị, cùng đọc sách, cùng pha trà, trở thành đôi thần tiên quyến lữ khiến người khác ngưỡng mộ.
Còn hắn, sẽ chỉ là kẻ mải mê tranh đoạt ngoài thương trường, gây dựng gia nghiệp lấy một người thê tử khéo léo đảm đang, nuôi thêm vài vị thiếp, nha hoàn và đào hát.
Ban ngày tính toán thiên hạ, đêm về lại để người khác tính toán mình.
Hắn sẽ trở thành một người nam nhân tầm thường, như cha hắn, như Nhị ca hắn, như vô số kẻ có tiền khác trên đời này.
Mới mười sáu mười bảy tuổi, hắn đã nhìn thấy trước cả cuộc đời của mình.
Ánh trăng vẫn như xưa.
Một vốc ánh trăng mờ mờ ảo ảo, tựa như tâm sự mơ hồ của tuổi thiếu niên, nói chẳng thành lời cũng chẳng rõ ràng.
Chỉ là cứ lấp lánh ở đó, chao đảo trong mắt người, dòm ngó thẳng vào tận tâm can.
Nàng đang làm gì nhỉ? Nàng sẽ lấy người như thế nào? Nàng có thích người đó không?
Nếu nàng thành tahn6 rồi, e là càng ít gặp hơn, có lẽ chỉ đến dịp Tết hoặc tình cờ trong một khoảnh khắc nào đó, mới lại được gặp nàng, nghe nàng gọi khẽ một tiếng…
"Biểu ca."
Tim của Kỳ Hoài Cảnh chợt run lên khe khẽ.
Thẩm Đường mở mắt ngà ngà say, hàng mi dài khẽ rung, ý cười dịu dàng, đôi mắt trong veo ánh lên gợn sóng nước.
Lại giống như một giấc mộng xuân theo gió mà đến trong đêm.
Nàng ngà say, cơ thể hơi nóng lên lại còn cứ muốn sáp lại gần hắn, giơ tay khẽ v**t v* lông mày, khóe mắt của hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!