Khi Thẩm Đường trở về Ngô Đồng Uyển, trời đã về tối, ánh hoàng hôn dần tắt mà Kỳ Hoài Cảnh vẫn chưa quay lại.
Các nha hoàn tiến đến bẩm báo phòng bếp nói đã chuẩn bị sẵn thịt nai, hỏi chủ nhân muốn ăn thế nào.
Từ sau buổi sáng đuổi một nha hoàn đi, đám hạ nhân trong sân đều trở nên ngoan ngoãn, cung kính hẳn lên.
Thẩm Đường ngẩng đầu nhìn thấy trăng sáng như ban ngày, gió mát khẽ lay bèn dặn họ bày lò than ngoài sân, vừa nướng vừa ăn.
Không bao lâu, đám nha hoàn đã chuẩn bị xong lò sắt, xiên sắt và lưới sắt.
Thấy Kỳ Hoài Cảnh vẫn chưa về, nàng gọi Bạch Lộ đến cùng ngồi xem đám nha hoàn nhóm than, tiện thể hỏi chuyện bên Tây viện.
Mặc dù trước đây từng nhiều lần đến Kỳ phủ nhưng Thẩm Đường chủ yếu tiếp xúc với Việt phu nhân, Tần Khương Vân và một số người khác.
Còn những oanh oanh yến yến trong Tây viện thì rất ít khi ra mặt tiếp khách, nên nàng cũng ít gặp. Vị mỹ nhân lạnh lùng gặp trong hoa viên hôm nay là lần đầu tiên nàng tận mắt nhìn thấy.
Bạch Lộ sớm đoán được chủ tử sẽ hỏi, liền hạ giọng, kể lại rành rọt. Xuân di nương vốn là nha hoàn hồi môn của Tần Khương Vân, từ sau khi Tần thị mang thai thì được mở mặt, bày tiệc rư
-ợu, chính thức thành di nương.
Còn Tuyết di nương thì vốn là cô nương quê ở trang trại dưới quê, rất được sủng ái chỉ là tính tình không tốt lắm, cũng ít ra ngoài…
Khó trách lại kiêu căng, coi trời bằng vung đến vậy.
"Chỉ là… mặc dù Tây viện đông người nhưng dưới gối Nhị gia, đến giờ vẫn chỉ có một mình tiểu thư của Nhị phu nhân. Nguyên nhân cụ thể… thì khó nói rõ."
Bạch Lộ nói vừa uyển chuyển vừa thẳng thắn, Thẩm Đường nghe xong liền hiểu, hẳn là nhờ thủ đoạn của Tần Khương Vân.
Trước khi Kỳ Hoài Cảnh trưởng thành, Nhị ca của hắn gánh vác sản nghiệp, rất khéo léo và quyết đoán.
Nhưng thân phận chỉ là thứ tử, vốn đã chịu thiệt thòi Tần thị dĩ nhiên muốn chờ mình sinh được đích trưởng tử rồi mới cho những oanh oanh yến yến khác có con.
Nói xong chuyện Tây viện, Bạch Lộ lại khẽ tiến gần thêm một chút hạ giọng bên tai Thẩm Đường: "Tam gia tuy thành thân muộn, nhưng là đích xuất. Nay lại cưới được một vị Tam phu nhân tốt thế này, nếu sau này sinh được quý tử chẳng phải sẽ trở thành đích trưởng tôn của Kỳ gia sao…"
Mặt Thẩm Đường hơi đỏ lên, nhưng trong lòng lại chợt lóe lên một ý nghĩ.
Khó trách Kỳ Hoài Cảnh đuổi hết các nha hoàn cũ, chỉ duy nhất giữ lại Bạch Lộ.
Cô nương này quả thực là một tỳ nữ trung thành, một lòng nghĩ cho Tam gia nhờ vậy mà bản thân nàng ta cũng được hưởng chút ân huệ, nhận được không ít sự quan tâm, chăm sóc của Thẩm Đường.
Ngay cả… vị tiểu chủ tử mà đến cả Ảnh Nhi cũng không được gặp, nàng ta vẫn một mực để tâm đến như vậy.
Từ đó, Thẩm Đường nhìn nàng bằng con mắt khác hẳn.
Lúc này, mấy nha hoàn đã hâm nóng rư
-ợu quế hoa, nướng xong một đĩa thịt nai. Thẩm Đường nếm thử hai miếng, quả nhiên mềm ngọt, thơm lừng.
Nàng gọi người rót một chén rư
-ợu, bảo Bạch Lộ ngồi xuống ăn cùng.
Bạch Lộ vội xua tay, miệng không ngừng nói không dám, nhường nửa ngày cuối cùng chỉ uống có nửa chén.
Còn Hoạ Bình thì được Thẩm Đường gắp cho mấy miếng thịt nai, lại uống thêm một chén rư
-ợu ngọt.
Chủ tớ mấy người đang cười nói vui vẻ, thì Kỳ Hoài Cảnh từ ngoài trở về.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!