Trung thu ở Kỳ gia, ngoài trưởng phòng chính thất ra, còn có một đám lớn thân tộc chi bên, không chỉ có tiệc đoàn viên mà còn cúng tổ tiên, bái nguyệt, xem hát, uống rư
-ợu… chuyện nhiều như tơ vò.
Thẩm Đường mới gả vào chưa bao lâu, Tần Khương Vân ngại giao cho nàng quá nhiều việc nhưng cũng không thể để nàng không làm gì, cân nhắc mãi bèn nhờ Thẩm Đường chuẩn bị quà mừng qua lại giữa các nhà.
Thẩm Đường tất nhiên đồng ý, không từ chối cũng không giành làm hết, giao gì thì làm nấy.
Việc này nói nhẹ thì cũng không hẳn nhẹ.
Trong phủ đã lo xong việc mua sắm, quà cáp qua lại giữa họ hàng mỗi năm cũng đều có tiền lệ, Thẩm Đường chỉ cần đối chiếu danh sách, sắp xếp người đem đi là xong.
Nhưng nói không nhẹ, cũng đúng.
Kỳ gia có nhiều chi bên, bạn làm ăn cũng đông, quan hệ phức tạp, quà cáp cũng có lắm điều cần lưu ý.
"Nhà này, ông chủ vốn chỉ là quản sự trong cửa hàng nay lên làm chưởng quỹ, đương nhiên phải tặng thêm một phần..."
"Nhà kia, chủ nhân trước kia đi theo Nhị gia, giờ tự mở tiệm riêng, quà phải đầy đủ và thể diện hơn..."
"Còn nhà này, tuy khi lão gia còn sống từng thân thiết qua lại nhưng giờ không còn phong quang như trước, quà chỉ cần bày đẹp mắt là được..."
Thẩm Đường nghe sơ qua một lượt, nhìn chồng danh sách quà dày cộp, âm thầm cảm khái chuyện ở Kỳ gia, quả nhiên phức tạp hơn Thẩm gia rất nhiều.
Đợi đám hạ nhân đi hết, Tần Khương Vân lại bế Loan Nhi, cùng Thẩm Đường trò chuyện chuyện nhà chỉ nói dăm ba câu thì lại có bà tử đến báo việc.
Thấy Tần Khương Vân bận rộn không rời tay, Thẩm Đường chủ động dang tay đón Loan Nhi vào lòng, dắt bé ra vườn dạo chơi còn rủ Xuân di nương cùng đi.
Giữa thư phòng và hậu viện Kỳ gia có một khu vườn được chăm sóc gọn gàng, cây cối sum suê, sắc lá xanh mướt, giữa vườn có hồ sen nhưng vì đã hết mùa hè, trong hồ chỉ còn lác đác vài cọng sen tàn héo.
Thẩm Đường nhìn thấy ven bờ mấy bông phù dung mới nở, sắc hồng pha tím xinh xắn, vừa định sai Họa Bình đi hái vài bông thì đã có một nha hoàn trèo lên bậc thang, hái được cả một bó lớn nhanh nhẹn mang đến.
Thẩm Đường thấy nha hoàn đó tuổi còn nhỏ, cười nói: "Không hổ là người được Nhị tẩu dạy dỗ, lanh lợi thế, mới bao nhiêu tuổi?"
Nha hoàn mỉm cười hành lễ: "Nô tì tên là Phấn Thảo, năm nay mười bốn tuổi ạ."
Đang trò chuyện, nha hoàn kia lại hái một bông phù dung đẹp nhất khẽ quỳ xuống cài lên ngự
-c áo của Loan Nhi.
Cả đoàn vừa đi vừa nói cười, chợt từ sau tán cây bước ra một nữ nhân.
Mặt trái xoan, làn da trắng muốt như bánh tuyết, vóc dáng mảnh mai, ngũ quan tinh xảo như tranh vẽ nhưng vẻ mặt lại lạnh nhạt, dường như không nhiễm khói lửa nhân gian.
Thật đúng là: "Phù dung tựa mặt, liễu tựa mày" — khí chất thoát tục tuyệt trần.
Xuân di nương mỉm cười vẫy tay gọi: "Muội muội, đây là Tam phu nhân của chúng ta, mau lại chào đi."
Mỹ nhân kia chỉ lạnh lùng liếc một cái, chẳng buồn hành lễ, eo thon khẽ xoay, dáng uyển chuyển như liễu trước gió, rồi lướt qua luôn.
Thẩm Đường bỗng dưng bị tặng cho một ánh mắt lạnh nhạt.
Xuân di nương thở dài: "Tam phu nhân, đây là Tuyết di nương trong viện chúng ta, vốn quen thói không câu nệ phép tắc, người đừng để bụng. Nàng ấy tính tình vậy đó, gặp ai cũng không có sắc mặt tốt, chỉ là..."
Xuân di nương nói được nửa câu thì ngừng lại.
Thẩm Đường mỉm cười, dịu dàng vỗ vỗ tay bà, khẽ đáp: "Không sao, chắc là không hợp duyên thôi mà."
E là vị di nương này rất được Nhị biểu ca sủng ái, nên mới dám kiêu ngạo như vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!