Thấy Thẩm Đường có thể tự mình ra tay đuổi người hầu, trong lòng Kỳ Hoài Cảnh tràn đầy vui mừng.
Còn Thẩm Đường thì lại thấy có chút trống trải, cả người thoáng uể oải, ăn cũng chẳng được mấy miếng.
Kỳ Hoài Cảnh nhìn bộ dạng ấy của nàng, chỉ biết thở dài rồi gọi một nha hoàn đến.
"Đi hỏi bếp xem hôm nay có cua béo không, nếu có thì bảo hấp lên mang ra một đĩa, phải chọn loại gạch chắc, kèm thêm ít giấm."
Thẩm Đường chỉ nghe vậy liền biết là hắn gọi cho mình, bèn ngăn lại: "Thôi, có cũng không cần mang ra. Hôm nay đã nhiều món thế này, thêm nữa cũng ăn không hết để tối chúng ta ăn cua cũng được."
"Cua tính hàn, ăn tối không tốt. Bảo bếp hâm thêm ít hoàng tửu để xua lạnh."
"Vậy để mai ăn cũng được."
"Ngày mai còn có món của ngày mai, chuyện ăn cơm sao có thể sơ sài được?"
Thẩm Đường bất lực cười khẽ, đúng thật, chuyện ăn uống, hắn tuyệt đối không bao giờ qua loa.
"Thế… vừa nãy nghe hạ nhân nói hôm nay còn có thịt nai tươi, phu quân có muốn ăn không? Nếu thích, để ta bảo họ mang thêm."
Kỳ Hoài Cảnh thoáng trầm ngâm, rồi bất ngờ bật cười: "Thịt nai à… Chiều nay ta còn có việc phải ra ngoài, để tối ăn đi, ăn xong ngủ mới ngon."
Thẩm Đường cũng không hiểu lắm ẩn ý trong lời hắn, chỉ gật đầu đồng ý.
Giữa bữa trưa, quả nhiên nhà bếp mang cua lên còn tiện thể thêm hai món mới.
Thẩm Đường thấy vậy, mỉm cười trêu hắn: "Xem ra mấy hôm trước chàng dọa người bếp sợ thật rồi, hôm nay chỉ gọi một món mà họ vội mang tận ba món."
Nha hoàn bưng đồ đứng bên cũng góp lời: "Bẩm Tam phu nhân, thật ra không phải do bếp dâng thêm. Là phu nhân nghe nói gia muốn ăn cua, đoán chắc sẽ muốn uống rư
-ợu, nên bảo làm thêm hai món để gia nhắm rư
-ợu."
Quả nhiên, phu nhân vẫn luôn để mắt tới Ngô Đồng Uyển, nhưng bà không đoán đúng mà Kỳ Hoài Cảnh thì thậm chí còn chẳng buồn nhìn, chỉ phẩy tay với nha hoàn bưng đồ: "Cua để lại, mấy món kia các ngươi mang xuống ăn đi."
Mấy nha hoàn vui mừng cảm tạ, rồi lui xuống.
Thẩm Đường nhìn bộ dạng hắn ghét bỏ ra mặt chỉ biết lắc đầu bật cười, trong lòng càng thêm cảm khái.
Việt phu nhân vốn nuông chiều con út, chuyện gì cũng lo chu toàn, tận tâm tận lực tính tình vẫn vậy.
Chỉ tiếc, vị Tam gia này lại là người chẳng bao giờ nhận lòng tốt ấy.
Gió thu vừa nổi, cua cũng đang vào mùa béo nhất mà Thẩm Đường đúng là cũng rất thích ăn.
Chỉ có điều nàng không giỏi bóc vỏ, nên định nhờ nha hoàn giúp.
Kỳ Hoài Cảnh xua tay, đặt đũa xuống rửa tay bằng nước cánh hoa cúc, rồi đích thân bóc cua cho nàng.
Thẩm Đường thấy hắn mặc áo gấm vân mây mới tinh, liền vội ngăn lại: "Trong phòng đầy nha hoàn, bảo các nàng làm là được rồi. Chàng còn phải ra ngoài buổi chiều, đừng để dính tay."
"Không được. Tay chân các nàng ấy vụng về, làm không ra hồn."
Mấy nha hoàn hầu hạ bên cạnh tuy vẫn cười nhưng trong bụng lại nghĩ, rõ ràng là gia tự muốn thể hiện ân cần, còn đổ cho chúng ta vụng về.
Hắn quả nhiên rất nhanh nhẹn, thoắt cái đã bóc xong một đĩa thịt và gạch cua, thêm ít gừng giấm rồi đưa đến trước mặt Thẩm Đường.
Nàng mỉm cười đón lấy, dịu dàng cảm tạ: "Vất vả cho phu quân rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!