Quyền thế của hắn trong Kỳ phủ gia vô cùng hiển hách, rõ ràng nhất là trước mặt Việt phu nhân mà trước đám gia nhân tôi tớ trong nhà cũng chẳng kém gì.
Một hôm, gió thu se lạnh, hương quế vàng thoảng đưa, Thẩm Đường chợt thèm một món điểm tâm hợp mùa bèn sai Họa Bình mang thêm ít tiền đến nhà bếp nhỏ xin một phần bánh ngọt quế hoa hạt dẻ.
Chẳng bao lâu, một nha hoàn từ nhà bếp đến báo lại, vị tẩu tử phụ trách làm bánh nói gần Trung thu nên mật quế trong bếp dùng nhiều, vừa hay đã hết. Hiện chỉ còn bánh nướng nhân hạt dẻ mới làm xong, hỏi Tam phu nhân có thể thay bằng món đó được không?
Thẩm Đường nghĩ bánh ngọt hạt dẻ hay bánh nướng hạt dẻ cũng không khác nhau mấy, liền gật đầu đồng ý.
Đúng lúc đó, Kỳ Hoài Cảnh ở bên cạnh nghe được lập tức gọi nha hoàn kia lại hỏi: "Ai đang phụ trách làm bánh ở nhà bếp nhỏ?"
"Bẩm gia, là một tẩu tử mới tới, mọi người gọi là "Lưu gia"."
Hắn liền lạnh giọng sai: "Bảo quản sự bà tử ở bếp, lệnh cho Lưu gia lập tức thu dọn đồ đạc cút đi. Tìm người khác làm bánh, nếu trước bữa tối còn chưa xong, bảo quản sự bà tử cũng chuẩn bị mà cuốn gói đi luôn."
Một canh giờ sau, Thẩm Đường được ăn miếng bánh ngọt quế hoa hạt dẻ tươi mới như ý.
Nhưng nàng vẫn muốn góp lời: "Phu quân này, ta nghĩ… bánh ngọt hạt dẻ hay bánh nướng hạt dẻ, vị cũng đâu khác biệt nhiều lắm, chẳng phải chuyện lớn cần gì phải nghiêm khắc đến vậy, cứ thế đuổi người… Ta… ta nói vậy có được không?"
Kỳ Hoài Cảnh cau mày nhìn vẻ do dự của nàng, có chút giận mà thương: "Nếu ngay cả lời cũng không cho nàng nói, thì còn gì gọi là phu thê? Nàng là chủ tử, nàng nói ra hạ nhân chỉ có thể nghe lệnh làm theo."
"Ta biết, tính nàng xưa nay mềm mỏng, không nỡ ỷ thế bắ
-t nạ
-t người khác. Nhưng ở nhà này, nếu nàng mềm yếu một chút, lập tức có kẻ sẽ giẫm lên đầu mà trèo lên. Muốn lập quy củ cho đám hạ nhân, thì từ đầu đến cuối đều phải giữ nghiêm."
Thẩm Đường vẫn nhỏ giọng: "Nhưng ta nghĩ, mấy chuyện nhỏ không đáng… cũng có thể nhường một chút…"
Hắn đáp dứt khoát: "Hôm nay nhường một chút, ngày mai sẽ phải lùi cả một bước lớn. Nàng luôn muốn lấy chân tâm đối đãi với người khác, ta chỉ sợ thiên hạ này còn nhiều kẻ có dã tâm hại nàng."
Vì chuyện ấy, mấy ngày sau Thẩm Đường cứ ngẫm nghĩ mãi, đoán chắc Kỳ Hoài Cảnh vốn quen sống sung sướng nên mới không chịu nổi chút ủy khuất nào.
Thật vậy.
Hắn sinh ra đã là chủ tử, dù ở Kỳ phủ hay Việt phủ, đều giống như phượng hoàng sống sờ sờ vậy.
Trong mắt hắn, chủ tử chính là chủ tử, nô tài chính là nô tài.
Chủ tử bỏ tiền ra, nô tài thì phải nghe lời làm việc, chẳng có chuyện tình nghĩa hay không tình nghĩa cũng chẳng cần phải nhường nhịn hay không.
Giống như vì mới cưới mà đuổi đi cả một viện đầy gia nhân đã dùng nhiều năm, hắn lại thấy đó là chuyện đương nhiên còn Thẩm Đường thì không làm được như vậy.
Như với Họa Bình, từ nhỏ đã cùng nàng lớn lên, Thẩm Đường đối xử rất tốt, trong nhà có chút bánh trái gì ngon, luôn san sẻ cho nàng ấy nếm thử.
Tiểu cô nương ấy rất thật thà, nhớ rõ tấm lòng của tiểu thư. Thỉnh thoảng về thăm nhà, có đi ngang qua phố xá, cũng dùng số tiền khó khăn lắm mới dành dụm được để mua cho tiểu thư ít điểm tâm mới.
Dù điểm tâm ngoài phố làm còn thô, lại ngọt quá mức nhưng Thẩm Đường lần nào cũng ăn sạch sẽ không sót chút nào.
Trong thiên hạ này, người thật lòng đối tốt với nàng không nhiều, Họa Bình xem như là một người như thế.
Đừng nói là làm hỏng chút việc nhỏ, dù có lúc nàng ấy lỡ cãi nhau tay đôi với mình, Thẩm Đường cũng không nỡ để nàng ấy "cuốn gói đi ngay".
Kỳ Hoài Cảnh nhìn dáng vẻ nàng nói đầy lý lẽ, khẽ bật cười: "Nàng đó, cũng may là gả cho ta."
Thẩm Đường: "……"
Một hôm, vừa dùng xong bữa sáng, Thẩm Đường luyện xong một lượt sổ sách thì chợt nhớ hôm nay Kỳ Hoài Cảnh nói sẽ về nhà dùng cơm trưa, bèn thuận tay viết sẵn tờ thực đơn bảo Họa Bình mang xuống bếp nhỏ.
Đưa tờ giấy mãi mà chẳng thấy ai đón lấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!