Chương 22: Tam Gia Kiêu Ngạo

Sáng hôm sau, như thường lệ, Kỳ Hoài Cảnh vẫn đúng giờ đến thỉnh an Việt phu nhân lại còn nhỏ nhẹ dâng bà một chiếc bàn mới. Dù bị bà lải nhải nửa khắc đồng hồ, hắn vẫn không cãi lại lời nào, miễn cư

-ỡng coi như đã trả lại chút thể diện cho bà.

Thẩm Đường thầm cảm thán: "Dù sao cũng là con ruột, chỉ cần như vậy đã coi như cho qua."

Nếu đổi lại là nhi tức mà dám làm vậy, e rằng đến lúc lâm chung bà mẹ chồng cũng không cam tâm, bệnh sắp lìa đời vẫn bật dậy thêm mắng chửi một hồi nữa mới nhắm mắt nổi.

Nhưng từ đó về sau, quả thật không còn ai dám đưa thêm người đến làm nha hoàn cho đôi phu thê trẻ nữa.

Trong phủ này, cũng chẳng ai muốn nhận chiếc bàn mới do Tam gia tặng.

Chẳng bao lâu, Thẩm Đường nhanh chóng nhận ra lời Kỳ Hoài Cảnh nói không phải là khoác lác, nhát kiếm ấy đã giúp tiết kiệm bao nhiêu lời qua tiếng lại, cũng dọa được không ít người.

Trước tiên là dọa được Việt phu nhân, cuối cùng bà cũng từ bỏ ý định chèn ép tân nương, rộng lượng "giơ cao đ

-ánh khẽ".

Không chỉ miễn lễ thỉnh an buổi tối, ngay cả buổi sáng cũng không bắt người ở lại hầu hạ lâu; vừa thỉnh an xong đã cho đôi phu thê trẻ về lại tiểu viện tự chọn món và ăn uống theo ý mình.

Ngày nào trên bàn ăn bà cũng tận mắt nhìn thấy Kỳ Hoài Cảnh cưng chiều thê tử mới cưới như trân châu, nhìn mãi cũng chán.

Thôi thì không thấy thì lòng mới yên.

Nhờ vậy, Kỳ Hoài Cảnh được như ý nguyện, Thẩm Đường ngồi hưởng phúc, ngay cả Nhị tẩu trong nhà cũng được thơm lây ít nhiều.

Kế đến là dọa được Tần Khương Vân.

Kể từ sau khi tận mắt chứng kiến cảnh Kỳ Hoài Cảnh rút kiếm ngay trước mặt mọi người, Tần thị càng thêm thận trọng.

Vốn dĩ nàng ta cũng là người sáng suốt, từ trước đến nay vẫn khách khí với Thẩm Đường; nay lại càng thêm cung kính, giữ phép.

Hễ trong phủ có việc lớn, nàng ta đều sai người quản sự đến hỏi ý kiến Tam phu nhân trước.

Thẩm Đường vốn không phải hạng người đắc thế là kiêu căng, cũng tự hiểu rõ khả năng của mình; chỉ hỏi cặn kẽ mọi chuyện đầu đuôi rồi vẫn để Nhị tẩu làm như lệ cũ.

Hai tỷ muội cùng bàn bạc, nhường nhịn lẫn nhau, trong ngoài thuận hòa khiến gia đình càng thêm hưng thịnh.

Cuối cùng… cũng dọa được chính Thẩm Đường.

Nhờ nhát kiếm ấy, ngoài việc học quản gia và tập tính sổ, Thẩm Đường bắt đầu để tâm tìm hiểu tính tình vị phu quân của mình hơn.

Chuyện quản gia thì còn dễ, vì đã có Nhị tẩu gánh vác phía trước, nàng chỉ cần từ từ học theo.

Nhưng tính toán sổ sách mới thật sự là một môn học lớn…

Nào là sổ Long Môn, sổ một bên, sổ tam giác, sổ tứ giác… rồi thì ăn mặc ở đi lại, tiền lương hằng tháng của nô bộc, chi tiêu bếp núc, sổ sách điền trang, nhân tình họ hàng…

Thẩm Đường cảm thấy những thứ này học cả đời cũng chưa chắc đã xong.

May thay, Bạch Lộ vốn là nha hoàn xuất thân nhà buôn, từ nhỏ đã quản lý chuyện vặt trong viện, tuy không biết hết mặt chữ nhưng lại rất thạo chuyện sổ sách, thường xuyên giúp nàng giải đáp thắc mắc.

Thẩm Đường không khỏi cảm khái, quả nhiên là: "Nghe đạo có trước sau, nghề nào cũng có chuyên môn."

Dù việc quản gia, tính sổ khó là vậy nhưng ít ra còn có người dạy.

Chỉ có điều, muốn tìm hiểu tính tình của phu quân thì chỉ có nàng tự mình mò mẫm mà thôi.

Trước kia, Thẩm Đường vẫn nghĩ mình và hắn quen biết nhiều năm, xem như hiểu rõ gốc rễ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!