Chương 21: Ma Vương Gây Rối

Nhìn theo bóng lưng hai người cùng nhau rời đi, trên mặt Việt phu nhân không còn chút má

-u nào, bà nghiến chặt răng siết chặt tay thành nắm đấm rồi đập mạnh xuống bàn.

"Nghiệt súc, thật đúng là nghiệt súc!"

Ngay cả Tần thị cũng bị hành động của Kỳ Hoài Cảnh dọa cho tim đập loạn, vội đưa khăn tay lên che mũi cũng để giấu đi vài phần chột dạ.

Vốn dĩ, nàng cũng tính lấy cớ làm quản gia để đưa hai nha hoàn sang Ngô Đồng Uyển.

Giờ thì, đành dứt hẳn ý định ấy.

Tên ma vương này, quả thật không dễ trêu vào.

Từ khi gả vào Kỳ gia, Tần Khương Vân từng nghe kể và cũng từng chứng kiến không ít chuyện xấu của Kỳ Hoài Cảnh trước mặt Việt phu nhân.

Năm mười lăm mười sáu tuổi, hắn lên kinh thành ở hai tháng, Việt phu nhân rảnh rỗi nên cho người sửa sang, mở rộng viện của hắn, phá mấy thứ cũ dựng thêm hai đình viện để thưởng ngoạn, còn trồng thêm kha khá hoa cỏ.

Khi hắn trở về, thấy có người động vào viện của mình, hắn liền kéo ghế ra ngồi giữa sân, không ăn không uống, cũng chẳng nói lời nào chỉ mở to mắt nhìn đám thợ thuyền phải làm suốt một ngày một đêm, khôi phục lại y như cũ.

Từ đó, không còn ai dám động vào viện của hắn nữa.

Năm mười bảy mười tám tuổi, hắn có một bộ cờ rất quý, để trong thư phòng chơi đã nhiều năm, thỉnh thoảng lại lấy ra ngắm nghía.

Việt phu nhân tình cờ nhìn thấy, thấy bàn cờ cũ kỹ, màu sắc cũng đã xỉn đi bèn sốt sắng tìm cho hắn một bộ bàn cờ vàng, quân cờ bằng ngọc để thay thế.

Kỳ Hoài Cảnh biết chuyện, đập nát bàn vàng quân ngọc thành từng mảnh, rồi từng mảnh một ném trả lại trước mặt Việt phu nhân, bắt bà phải trả lại bộ cờ cũ y nguyên.

Từ đó, không còn ai dám tự ý động vào đồ đạc của hắn.

Những hành động ngang ngược như vậy, nếu sinh ra trong một gia đình nghèo khó hoặc gặp phải phụ mẫu tàn nhẫn, chắc đã sớm bị đ

-ánh cho nửa sống nửa ch

-ết.

Ngay cả ở Kỳ gia, cũng có không ít người sau lưng bàn tán, nói vị thiếu gia này thật không biết điều.

Ai cũng tưởng sau khi Kỳ Hoài Cảnh thành thân, có người biểu muội dịu dàng hòa nhã như vậy thì tính khí hắn hẳn sẽ thu lại đôi phần.

Không ngờ, hắn vẫn vô pháp vô thiên như thế, dám rút kiếm ngay trước mặt bậc trưởng bối.

Những ngày qua qua lại lại như vậy, ngoại trừ Việt phu nhân còn chưa kịp nhận ra chứ người thông minh như Tần Khương Vân đã sớm nhìn thấu tâm ý của tên ma vương này rồi.

Hắn muốn nói cho Việt phu nhâ và, cho tất cả chủ tớ trong Kỳ gia biết một điều rằng, đừng động vào người hắn yêu thương nhất.

Bên này, Thẩm Đường bị Kỳ Hoài Cảnh nắm tay kéo thẳng về Ngô Đồng Uyển, suốt dọc đường cả hai không nói câu nào, thật ra nàng cũng sợ hết hồn.

Nàng sớm đã nghe danh hắn là ma vương quậy phá nhưng từ trước tới nay, trước mặt thân thích hắn luôn tỏ ra hòa nhã; sau khi thành thân lại càng dịu dàng hết mực với nàng.

Tuy đối với Việt phu nhân thì hơi có chút tính khí, nàng còn từng thay hắn cảm thấy oan ức.

Đây là lần đầu tiên nàng thấy hắn nổi giận lớn như vậy ở trong nhà.

Cũng may, cơn giận đó không phải nhằm vào nàng.

Kéo Thẩm Đường vào phòng, Kỳ Hoài Cảnh tiện tay vứt kiếm sang một bên nhìn thấy sắc mặt nàng tái nhợt, liền kéo nàng vào lòng.

"Sợ rồi à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!