Chương 2: Xoa Eo Giúp Ta Với

Đang trò chuyện thì bất chợt ngoài cửa vang lên tiếng ph

-áo rộn ràng, thì ra tân lang đã tới rước tân nương.

Từ phủ Thẩm gia đến Kỳ phủ gia, tiếng trống chiêng vang trời, ph

-áo n

-ổ rền vang, rộn ràng tưng bừng, lời chúc phúc vang không dứt bên tai.

Đến khi vào động phòng, mọi người lại xúm vào đùa giỡn, náo nhiệt mở khăn voan... Thẩm Đường chỉ kịp liếc nhìn một cái, thì Kỳ Hoài Cảnh đã bị đám người hò reo kéo đi uống rư

-ợu.

Không gian chợt yên ắng lại, Thẩm Đường khẽ thở phào, ngẩng đầu quan sát tân phòng.

Kỳ gia vốn phú quý, mà Kỳ Hoài Cảnh lại được cưng chiều từ nhỏ nên phòng tân hôn càng thêm sang trọng lộng lẫy, nến đỏ cao ngất, đèn bạc sáng lấp lánh, dưới chân trải thảm gấm mềm mượt, lò hương tỏa hương lan thơm ngát.

Ở giữa sảnh, chiếc đỉnh đồng lớn đựng đầy đá lạnh chất cao như núi.

Thẩm Đường thầm cảm khái trong lòng, Kỳ gia khác hẳn Thẩm gia, đúng là một nơi đầy rẫy phồn hoa và vinh hoa phú quý.

Mà nàng, tân nương hôm nay cũng chẳng phải khách lạ của Kỳ gia. Tân lang vốn nên là người xa lạ chưa từng gặp mặt, lại là người mà nàng đã quen biết từ lâu.

Nhưng dù có là thanh mai trúc mã, dù đã thân thuộc từ nhỏ, hôm nay chính thức bước vào nhà phu quân, thành thân thực sự rồi trong lòng Thẩm Đường vẫn có chút căng thẳng.

Chuyện hôn nhân đâu giống như đ

-ánh cờ, thua rồi còn có thể cười cho qua, rồi bắt đầu lại ván khác.

Nàng… không thể thua được.

Các nha hoàn thi nhau tấp nập lấy lòng tân nương, thì "két" một tiếng, cửa phòng bỗng mở ra.

Kỳ Hoài Cảnh trong bộ hỷ phục đỏ rực bước vào, nét mặt tươi cười, vung tay ra hiệu cho đám nha hoàn lui hết.

Chẳng bao lâu, trong phòng chỉ còn lại đôi tân lang tân nương.

Ánh mắt chạm nhau, Thẩm Đường lập tức cúi gằm, tim đập loạn trong lồng ngự-c.

Rõ ràng là người đã gặp biết bao lần, thế mà trong đêm động phòng hoa chúc này nàng vẫn không tránh khỏi bối rối.

Trái lại, Kỳ Hoài Cảnh dường như chẳng chút căng thẳng, quay người đóng cửa lại vừa đi tới vừa giãn vai lười biếng.

"Ôi chao, hôm nay mệt ch

-ết đi được, nàng có mệt không?"

Không đợi Thẩm Đường trả lời, hắn đã xoay người ngồi xuống rồi ngả lưng nằm hẳn lên giường, tay chân duỗi thẳng thảnh thơi vô cùng.

Thẩm Đường quay đầu lại nhìn hắn, rõ ràng là biểu ca quen thuộc từ bé, vậy mà lúc này trong mắt nàng lại chẳng khác gì một người xa lạ chưa từng gặp.

Thẩm Đường chưa từng thấy một Kỳ Hoài Cảnh như thế này.

Hắn vốn là người phong nhã tuấn tú, dáng người cao ráo, lông mày rậm, mắt phượng, sống mũi cao thẳng. Thường ngày hay mặc áo dài màu trăng, đầu đội ngọc quan, nhìn giống một nho sinh ôn hòa hơn là một công tử nhà giàu.

Hôm nay, hắn khoác lên người hỷ phục thêu gấm đỏ rực, đầu đội kim quan, thắt lưng đai ngọc, trông lại càng thêm phần cao quý, anh tuấn không gì sánh được.

Kỳ Hoài Cảnh cũng đang lặng lẽ quan sát nàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!