Chương 19: Ai Cũng Thích Được Gả Cho Biểu Ca

Vài ngày sau, mưa lớn rơi liên tiếp hai trận, tiết hè đã qua, gió mát dần dần thổi đến.

Khi Kỳ Hoài Cảnh vừa tỉnh dậy, liền phát hiện Thẩm Đường đã dậy và mặc y phục từ lâu.

"Hửm? Hôm nay sao dậy sớm vậy? Còn chưa đến giờ phải đi thỉnh an mà!"

Mấy lần thỉnh an trước, Kỳ Hoài Cảnh đều đi theo nàng không rời nửa bước, mấy ngày nay số lần hắn xuất hiện ở Úc Kim Đường còn nhiều hơn cộng lại mấy năm trước.

"Mẫu thân và Nhị tẩu đã nói để ta theo học quản gia, Nhị tẩu cũng đồng ý rồi, bảo ta khi nào rảnh thì sang đó. Ta tính hôm nay đi sớm một chút, tỏ ra mình có lòng cầu tiến."

Kỳ Hoài Cảnh đã khuyên nàng rất nhiều lần, hắn vốn không muốn nàng quản việc nhà, càng không muốn nàng phải tranh đoạt quyền quản gia từ tay Nhị tẩu.

Thẩm Đường cũng đồng ý, bởi Tần Khương Vân vừa khéo léo vừa giỏi giang, đến muốn cư

-ớp cũng chưa chắc cư

-ớp nổi!

Nhưng mặc cho Kỳ Hoài Cảnh khuyên thế nào, nàng vẫn muốn học quản gia, vô cùng kiên định… Có năng lực thì có thể chưa cần dùng, nhưng nhất định không thể không có năng lực.

Kỳ Hoài Cảnh thở dài, nằm ngửa trên gối ngước nhìn hoa văn hoa lựu trên đỉnh màn.

"Nếu đã muốn học, thì nàng cứ học đi. Nhưng khoan vội, nàng hãy tìm cớ khéo léo từ chối thêm mấy hôm nữa."

Thẩm Đường hơi khó hiểu.

"Tại sao phải trì hoãn? Dù gì sớm muộn gì cũng phải làm mà?"

Kỳ Hoài Cảnh nghiêng người trong chăn, vẫy tay gọi nàng: "Lại đây, ta nói nàng nghe."

Thẩm Đường bước đến bên giường, bất ngờ bị hắn kéo ngã vào lòng cùng hắn lăn một vòng trên giường.

"Ở lại bên phu quân thêm lát nữa, rồi ta sẽ nói cho nàng biết."

Thẩm Đường bị hắn cù cười khúc khích.

"Ta mặc y phục xong cả rồi đấy nhé!"

"Ồ? Để ta xem nào, mặc những gì rồi… Bên trong cũng mặc chưa…"

Hai người vừa cười vừa đùa nghịch một lúc lâu, Kỳ Hoài Cảnh cũng tỉnh hẳn, bấy giờ mới kéo tay nàng, bắt đầu nói chuyện nghiêm túc.

"Nhị tẩu tuy dễ nói chuyện nhưng việc trong nhà rất nhiều, nàng lại chưa từng quản bao giờ, chỉ sợ đám người dưới mắt cao hơn đầu, khinh thường nàng! Ta nghĩ, trước hết để Bạch Lộ nói cho nàng nghe thói quen, quy củ trong phủ để nàng có chút chuẩn bị…Nàng thông minh như vậy, chỉ nghe qua cũng học được thôi."

Thẩm Đường mỉm cười gật đầu.

Rõ ràng là sợ nàng bị mất mặt, vậy mà vẫn còn cố khen mấy câu đúng là cái miệng này sinh ra không uổng.

Chỉ có điều, chẳng đợi hắn nhắc, Thẩm Đường từ lâu đã nhờ Bạch Lộ kể cho mình nghe rất nhiều rồi.

Nhưng rồi, nàng lại nhớ tới chuyện canh cánh trong lòng.

Bạch Lộ là nha hoàn theo hầu hắn từ bé, còn quen hắn trước cả nàng.

Vì mình, hắn đã đuổi đi cả một viện đầy người hầu chỉ giữ lại mỗi Bạch Lộ.

Hắn đang độ thanh xuân, Bạch Lộ cũng tầm tuổi đó, dáng dấp lại nổi bật, trước khi nàng gả tới hai người gần như lúc nào cũng kề cận nhau… Vậy chẳng lẽ, nàng ấy từng là người của hắn?

Chuyện này, từ ngày thứ hai sau khi thành thân Thẩm Đường đã nghĩ mãi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!