Chương 18: Ta Để Ý Nàng…Đã Rất Lâu Rồi

Câu hỏi này, thật ra từ lâu Thẩm Đường đã rất muốn hỏi hắn rồi.

Thẩm phụ tuy làm quan nhưng chỉ là chức quan bát phẩm, trong tay chẳng có chút thực quyền nào, đối với Kỳ gia vốn là thương gia cũng chẳng giúp ích được gì.

Bản thân Thẩm Đường tuy biết chữ, đầu óc lanh lợi hơn người nhưng nàng chưa từng quản gia, cũng chẳng biết tính toán sổ sách, hoàn toàn không phải mẫu trưởng tức thích hợp của một nhà buôn lớn.

Hai bên vốn là họ hàng thân thích, quen biết bao năm nhìn cũng tưởng rằng hắn sắp cưới biểu muội Việt gia, vậy mà đột nhiên lại tới Thẩm gia cầu thân.

Giờ đây hôn sự đã thành, Thẩm Đường đương nhiên vui mừng nhưng trong lòng vẫn luôn muốn hỏi một câu, tại sao?

Kỳ Hoài Cảnh nhìn đôi mày thanh tú, dung nhan kiều diễm của nàng, khóe môi khẽ nhếch lên cười: "Bởi vì ta vừa thấy đã động lòng, trúng ý dung mạo xinh đẹp của nàng."

Thẩm Đường không tin lời ấy: "Chàng lớn lên ở kinh thành, ắt hẳn đã gặp nhiều gia cảnh lớn, tiệc tùng tụ họp cũng không ít, chẳng lẽ chưa từng thấy cô nương nào xinh đẹp hơn ta sao?"

Kỳ Hoài Cảnh khẽ lật giở cuốn sổ trong tay, cười nhẹ: "Có gặp qua, nhưng vẫn thấy nàng là đẹp nhất."

Thực ra, trong lòng Kỳ Hoài Cảnh đang đập thình thịch. Từ sau khi biết tin nàng gật đầu đồng ý đính hôn, hắn đã đoán chắc sớm muộn gì nàng cũng sẽ hỏi câu này.

Dù đã chuẩn bị sẵn những lời thật lòng nhưng lúc này hắn vẫn phải giả vờ như mải xem sổ sách, ngẫm nghĩ một hồi lâu trong lòng mới nói ra: "Nàng lại đây, ta nói thật cho nghe. Vì ta đã sớm thích nàng, ngưỡng mộ nàng, để tâm tới nàng… từ rất lâu rồi."

Ánh nến lay động, bóng sáng in lên khuôn mặt tuấn tú để lại những mảng sáng tối mờ ảo, càng làm hàng mày rậm và đôi mắt phượng của hắn thêm sâu thẳm, cuốn hút.

Hắn không cười, thoạt nhìn không giống nói đùa nhưng quen biết bao nhiêu năm, hắn chưa từng để lộ điều đó.

"Ta… có hơi…"

"Có hơi không tin, đúng không? Không sao, nàng không tin cũng được, chỉ cần nàng biết trong lòng ta có nàng, giờ chúng ta đã thành phu thê, thế là đủ rồi."

Hắn tựa lưng trở lại, tiếp tục giở cuốn sổ nhưng thực ra tim đang đập mạnh không ngừng, khẽ dõi mắt qua tờ giấy trắng để xem phản ứng của nàng.

Thẩm Đường nghĩ ngợi chốc lát, lại nhẹ giọng hỏi thêm: "Vậy… vì sao trước kia ai cũng nói, chàng sắp đính hôn với biểu muội Việt gia?"

"Vậy… bao năm nay, chàng từng nghe ta nói gì về chuyện đó chưa?"

"Cái này thì… quả thực chưa từng nghe."

"Mẫu thân ta đúng là có ý đó, nhưng ta thì chưa bao giờ đồng ý cả."

Nói như vậy… từ lâu hắn đã muốn lấy nàng sao?

"Nhưng biểu ca, nếu chàng đã… thì sao không cầu thân sớm hơn?"

Dù đã thành phu thê, Thẩm Đường khi hỏi vẫn thấy có chút ngượng ngùng.

Còn ánh mắt Kỳ Hoài Cảnh lại hơi trầm xuống.

"Từ lúc ta nhận ra tình cảm của mình, ta đã biết cô phụ luôn muốn gả nàng cho một thư sinh, tương lai làm quan, để nàng cũng được phú quý, vinh hiển. Còn ta chỉ là một thương nhân… cảm thấy bản thân không xứng."

Hắn khẽ thở dài: "Ta không nỡ để nàng chịu thiệt nên đành giấu kín mối tương tư này, nhẫn nhịn, không dám để lộ cho ai biết."

Những lời này, như thể hắn đã dốc hết tấm lòng ra trước mặt nàng.

Đôi mắt Thẩm Đường hơi mở to, tựa như bầu trời đêm u ám bỗng rực sáng một chùm ph

-áo hoa… chỉ thuộc về riêng nàng.

Im lặng xúc động một lúc lâu, nàng lại nhẹ giọng hỏi: "Vậy… cuối cùng sao chàng vẫn đến cầu thân?"

Kỳ Hoài Cảnh khẽ cười.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!