Nhờ vào sự chân thành của Thẩm Đường, tuy không được như ý thử lại một lần nữa nhưng mấy ngày liền Kỳ Hoài Cảnh vẫn vui vẻ, tâm trạng rất tốt.
Ba ngày sau khi thành thân, đôi tân lang tân nương phải cùng nhau về nhà mẹ.
Trước đây, Kỳ Hoài Cảnh từng nhiều lần đến Thẩm phủ làm khách nhưng lần này đặc biệt hơn, hắn tự tay chuẩn bị không ít lễ vật, khiến Việt phu nhân phải than phiền một trận.
Kỳ Hoài Cảnh làm như không nghe thấy.
Trước lúc lên xe, Thẩm Đường nhận ra người đ
-ánh xe là Lập Đông.
Lập Đông chừng hai mươi tuổi, cao lớn rắn rỏi, dáng người thẳng tắp. Giống như Bạch Lộ, hắn cũng là người theo Kỳ Hoài Cảnh từ Việt phủ ở Kinh thành đến đây, từ nhỏ đã hầu hạ bên cạnh hắn.
Mấy năm trước, Thẩm Đường từng gặp hắn.
Hồi đó, Lê Nhi thường kéo tỷ tỷ ra sân nhảy dây trăm nút, đôi khi thiếu người đúng lúc Kỳ Hoài Cảnh đến Thẩm phủ học muộn, tiểu cô nương cũng lôi luôn hắn ra làm "cột mốc sống".
Kỳ Hoài Cảnh vốn kiêu căng, chẳng chịu làm mấy chuyện đó chỉ phẩy tay ra hiệu cho Lập Đông đến thay.
Còn hắn thì ngồi trên ghế bên cạnh, bắt chéo chân nhìn hai tỷ muội nàng tung tăng nhảy, tà váy nhẹ bay trong nắng ấm cuối xuân.
Lập Đông có thể đứng rất lâu, còn Kỳ Hoài Cảnh cũng có thể nhìn rất lâu.
Lúc này, Lập Đông thấy phu thê họ đi tới, cúi đầu chào, giọng trầm thấp: "Tam gia, Tam phu nhân."
Thẩm Đường mỉm cười ngẩng đầu nhìn hắn: "Lập Đông này, ngươi đã thành thân chưa?"
Kỳ Hoài Cảnh liếc mắt nhìn nàng: "Nàng hỏi chuyện này làm gì?"
Thẩm Đường nói đầy chính khí: "Để làm mối chứ sao! Lập Đông lớn thế này rồi! Chẳng lẽ chỉ có chàng lấy thê, còn người ta không được lấy à?"
Lập Đông cúi đầu đáp: "Tam phu nhân, ta đã thành thân rồi."
Thẩm Đường "ồ" một tiếng, trong lòng hơi hụt hẫng.
Đáng tiếc quá, thành thân sớm vậy.
Hắn với Bạch Lộ đều từ kinh thành tới, nếu họ thành đôi thì hay biết mấy.
"Nếu rảnh, dẫn thê tử tới phủ, ta trò chuyện với nàng ấy."
Lập Đông vốn thật thà: "Thê tử ta bận lắm."
Kỳ Hoài Cảnh lập tức trừng mắt liếc hắn một cái.
Lập Đông lúc này mới chậm rãi thêm một câu: "Đợi khi nào nàng ấy rảnh sẽ, nô tài sẽ bảo nàng ấy tới."
Thẩm Đường vội khoát tay, ra hiệu đừng để tâm: "Không sao, chỉ nói chuyện phiếm thôi, đâu phải chuyện gì quan trọng. Để nàng ấy lo việc trước, khi nào rảnh rồi hẳn tính."
Trước khi lên xe, nàng trừng mắt lườm Kỳ Hoài Cảnh: "Chàng thật là, hung dữ quá đấy!"
Dữ thì cứ dữ, Kỳ Hoài Cảnh cũng chẳng định sửa.
Nhưng đến lúc tới Thẩm phủ, hắn lại lập tức biến thành một người phu quân nho nhã, hòa nhã và dịu dàng.
Thẩm gia và Kỳ gia nay đã kết thành thông gia, hai phu thê bọn họ đón nữ nhi và cháu trai về, tự nhiên là vui vẻ thân mật, không khí tràn ngập hỷ khí.
Không ngờ, Kỳ Hoài Cảnh lại khách sáo chắp tay hành lễ: "Nhạc phụ, nhạc mẫu, xin nhận của tiểu tế một lạy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!