Chương 14: Chuyện Này…Thật Khó Mà Nghiêm Túc Cho Được

Kỳ Hoài Cảnh hoàn toàn không biết nỗi thất vọng âm thầm trong lòng mẫu thân mình, chỉ kéo Thẩm Đường trở về viện, vào phòng rồi cho tất cả nha hoàn lui ra ngoài.

Đóng cửa, tắm rửa, lên giường, tất cả liền mạch như nước chảy mây trôi.

Trong Ngô Đồng Uyển, đêm khuya thăm thẳm, hương ấm lan toả, rèm la buông thấp.

Kỳ Hoài Cảnh mặc một chiếc áo ngủ lụa trắng, dựa nghiêng trên gối phe phẩy chiếc quạt xếp; ánh nến khẽ lay động phản chiếu lên sống mũi cao thẳng của hắn, vẽ nên những đường nét anh tuấn rõ ràng.

Đối diện, Thẩm Đường cũng mặc áo ngủ, buông mái tóc đen óng mượt, đôi mắt đen láy sóng sánh nhìn hắn từ trên xuống dưới.

"Tối qua chàng đã nói rồi, đêm nay phải ngủ yên ổn đấy."

Kỳ Hoài Cảnh gật đầu: "Đúng vậy, ta đã nói rồi mà."

Thẩm Đường gật gù nằm xuống, Kỳ Hoài Cảnh cũng thu lại quạt, nằm xuống theo nhưng tay lại đưa qua ôm lấy eo nàng.

Thẩm Đường khẽ kêu lên: "Chàng làm gì vậy!"

Kỳ Hoài Cảnh giọng còn to hơn: "Ngủ chứ làm gì!"

Thẩm Đường chợt nhớ ra sợ người khác nghe thấy, liền hạ giọng: "Ngủ thì ngủ, kéo ta làm gì chứ…"

Kỳ Hoài Cảnh thầm nghĩ: "Vất vả lắm mới cưới được thê tử về, chẳng lẽ không được ôm ngủ chắc?"

Thấy Thẩm Đường sợ hãi như vậy, trên mặt hắn không lộ vẻ gì nhưng trong lòng lại có chút thất vọng.

Chuyện này sao khác người ta nói vậy? Sao nàng lại sợ đến thế? Chẳng lẽ mình làm gì sai sao?

Trong lòng hắn có chút hơi buồn bực.

Thẩm Đường cứ nhắc phải ngủ yên, Kỳ Hoài Cảnh gật đầu nhưng vừa nằm xuống, tay lại bất giác lần đến eo nàng, chẳng mấy chốc đã chạm vào làn da mịn màng như ngọc, ấm áp mềm mại.

Trời nóng thế này, hắn lại muốn giúp nàng cởi bớt áo.

"Này! Không phải đã nói rồi sao…"

Kỳ Hoài Cảnh không những không dừng tay, còn kéo nàng sát lại ghé bên tai nàng thì thầm: "Đường Đường, chúng ta thử lại lần nữa được không? Lần này sẽ không đau nữa đâu."

Thẩm Đường quay đầu, liếc hắn một cái, lại nhích vào phía trong giường: "Tối qua chàng cũng nói vậy."

Kỳ Hoài Cảnh nhất thời thu lại ý nghĩ, nói: "Thôi, hay nàng đừng ngủ vội chúng ta nói chuyện chút nhé."

"Ừ… cũng được."

Nói chuyện thì nói chuyện, nói chuyện sẽ không đau.

"Ngày hôm nay nàng thấy sao?"

"Vẫn đau lắm."

Kỳ Hoài Cảnh thật ra định hỏi nàng cảm thấy người nhà thế nào, không ngờ nàng lại còn đang nghĩ đến chuyện kia.

Xem ra là đau suốt cả ngày rồi.

Trước ngày thành hôn, Tống di mẫu từng lén dặn dò, Thẩm Đường cũng biết lần đầu của nữ nhi sẽ đau, sẽ chảy má

-u nhưng nàng hoàn toàn không ngờ lại đau đến vậy, lại chảy nhiều má

-u đến thế!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!