Thẩm Đường ngồi phịch trở lại trong thùng tắm, nước bắ
-n tung toé, chiếc khăn tắm khô vừa cầm trên tay cũng bị thấm ướt quá nửa.
Trước mặt nàng, người mà hôm kia còn là Tam biểu ca, hôm qua vừa thành phu quân của nàng lúc này lại đang nhìn chằm chằm, không chớp mắt.
Thẩm Đường đang tắm, tất nhiên trên người chẳng mặc gì, may mà còn có chiếc khăn ướt tạm che đi cảnh xuân quang trong phòng.
Khí chất của Kỳ Hoài Cảnh hẳn là mới trở về, hắn chỉ cởi chiếc áo khoác ngoài, trên thắt lưng còn đeo túi hương chưa kịp tháo, đầu đội kim quan, thắt đai ngọc dáng người cao ráo tuấn tú, trông đúng là phong lưu nhã nhặn.
Chỉ có điều ánh mắt của hắn lại hoàn toàn chẳng hề nhã nhặn, đang ngang nhiên nhìn ngắm nàng.
"Vì sao lại không thể là ta? Hôm qua ta có thể đưa, hôm nay lại không được sao?"
Hắn rất tự nhiên, tùy ý ngồi nghiêng trên thành thùng tắm như vô tình vốc lên một vốc nước, rồi lại buông tay để nước rơi trở lại.
"Chàng… chàng vừa mới về à? Đến đây làm gì?"
Thẩm Đường bị người ta nhìn gần như tr*n tr**, dù đang ngâm trong thùng nước mát mặt nàng vẫn đỏ bừng.
Kỳ Hoài Cảnh khẽ cười: "Chính vì mới về, trời lại nóng thế này ta cũng muốn tắm một chút."
Vừa nói, hắn vừa đưa tay cởi đai lưng.
"Này này này! Đừng… đừng mà… không không không không!"
Thẩm Đường thấy hắn thật sự định c** đ*, xấu hổ đến nói năng lắp bắp nhìn hắn cười sảng khoái, nàng tức giận vốc một vốc nước tạt thẳng lên người hắn ướt đẫm cả mảng lớn.
Kỳ Hoài Cảnh bị nàng tạt nước ướt cả mặt cả người, nhưng vẫn cười to vui vẻ.
Thấy Thẩm Đường nhất thời không biết nên đứng lên hay ngồi lại, bối rối tiến thoái lưỡng nan, hắn dần thu lại nụ cười tiện tay lau đi giọt nước trên mặt rồi đưa tay ôm lấy gương mặt nàng, cúi đầu hôn xuống.
Thẩm Đường bị hắn kéo từ trong nước lên, ngửa đầu đón lấy nụ hôn ngày càng sâu, nhất thời đứng không vững, Kỳ Hoài Cảnh dứt khoát ôm lấy vòng eo ướt át của nàng đỡ nàng khỏi ngã.
Một lúc lâu sau, cuối cùng hắn cũng buông nàng ra.
Thẩm Đường lập tức ngã phịch trở lại thùng tắm, th* d*c từng hơi nếu hắn còn không buông ra, nàng sắp bị hắn hôn đến nghẹt thở mất rồi.
Chiếc khăn tắm kia trôi bồng bềnh trong nước, sớm đã chẳng che được gì nữa.
Thẩm Đường cũng thôi chẳng buồn che đậy, nhất thời bướng bỉnh tiện tay ném luôn khăn xuống nước, thoải mái để lộ thân mình.
"Nếu chàng muốn xem, thì cứ xem đi. Này, nhìn đi, nhìn thoải mái đi."
Dù sao thì… đêm qua… đâu có chỗ nào chưa bị hắn nhìn qua, còn gì phải sợ nữa!
Giữa cảnh xuân phơi phới, bốn mắt nhìn nhau bất giác cả hai đều… phì cười.
Nhân lúc hắn đang cúi người cười đến run cả vai, Thẩm Đường xoay người bước ra khỏi nước, cầm thêm một chiếc khăn bông mới che lên người, quấn kín mít.
Ai nói chỉ có một chiếc khăn chứ, hôm nay đám nha hoàn chuẩn bị hẳn một chồng cơ mà!
"Hừ! Chàng muốn tắm thì cứ tắm, còn cắn người, thật chẳng biết xấu hổ! Tam biểu ca, chàng chắc là heo rừng tinh chuyển kiếp quá!"
Hắn cười rất thoải mái, đúng là chẳng biết xấu hổ lại tiếp tục cởi áo.
"Có tân nương xinh đẹp như vậy, ta – heo rừng tinh này về tới tận hang ổ của mình, tất nhiên phải tranh thủ cắn trước một miếng chứ."
Thẩm Đường vội vã bước nhanh ra ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!