Chương 114: Cũng Đến Lượt Ta Tận Hưởng Một Chút Rồi

Bữa tiệc mừng trăm ngày của tiểu Kỳ Lân, Việt phu nhân vẫn tổ chức thật linh đình, rực rỡ đỏ tươi.

Họ hàng gần xa, láng giềng thân thích Kỳ gia đều tụ họp đông đủ, ly chén chạm nhau rộn ràng.

Giữa lúc náo nhiệt, Tần Khương Vân bỗng nhiên khựng lại ôm miệng nôn khan ngay trước mặt mọi người.

Ai nấy đều biết, từ khi Kỳ Thừa Châu ngã bệnh, nàng đã hết lòng chăm sóc ngày đêm không rời, thật sự là một dâu hiền vợ đảm.

"Thê tử Châu Nhi à, con cứ thế này thì dù là người làm bằng sắt cũng không chịu nổi đâu, mau đi nghỉ chút đi."

Tần Khương Vân rưng rưng gật đầu, mới đi được vài bước thì bỗng loạng choạng, ngã nhào xuống đất.

"Ai da! Sao thế này?"

"Chắc… chắc Nhị phu nhân mệt quá nên ngất rồi?"

Mọi người đang hoảng hốt, Xuân di nương lập tức bước nhanh tới, đỡ nàng ngồi dậy rồi lớn tiếng gọi: "Mau! Nhị phu nhân ngất rồi, nhanh đi mời đại phu!"

Không lâu sau, đại phu được mời đến. Ngay trước mặt toàn bộ người Kỳ gia và họ hàng bên ngoại, ông bắt mạch rồi mỉm cười báo tin: "Chúc mừng, Nhị phu nhân đã có hỷ. Đứa nhỏ này đã được ba, bốn tháng rồi."

Tần Khương Vân ngẩn người, vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ: "A… thật sao?"

Xuân di nương cũng đỏ hoe mắt: "Tạ ơn trời đất! Tổ tiên phù hộ, Bồ Tát hiển linh!"

Mọi người nhìn nhau, rồi mới nhận ra bụng nàng quả thật đã hơi nhô lên. Chỉ là… ai nấy đều biết Nhị gia đang bệnh nặng, không ngờ trong lúc ốm yếu lại vẫn còn sức như vậy…

Song hỷ lâm môn, tất nhiên là cả sảnh tràn đầy lời chúc tụng.

Nhưng ở trên giường bệnh, khi Kỳ Thừa Châu nghe được tin này, chén thu[ố]c vừa uống được một nửa liền bị hắn ném thẳng ra ngoài.

"Tiện… tiện phụ!"

Cơ thể hắn đã yếu đến mức sức cũng chẳng còn nên cái chén chỉ lăn lóc trên đất, xoay mấy vòng rồi dừng lại ngay bên chân Tần thị, chẳng hề vỡ.

Trong phòng không có nha hoàn, từ sau Tết, Tần Khương Vân lấy cớ Nhị gia cần tĩnh dưỡng để công khai lẫn ngầm đuổi bớt tâm phúc của hắn còn gian phòng này thì càng không cho người ngoài tùy tiện ra vào.

Tần thị khẽ cười, cúi xuống nhặt chiếc chén thu[ố]c đã bị hất bẩn: "Phu quân, cần gì phải tức giận thế? Ta nhớ rõ, khi mới tân hôn chàng từng nói đích trưởng tử nhất định phải do ta sinh ra. Giờ đây, trong bụng ta chính là đích trưởng tử của chàng, phu quân được như nguyện rồi, còn cầu gì nữa chứ?"

Nàng không thèm lau lại chén, trực tiếp nhấc lấy bình thu[ố]c đen sì, chậm rãi rót ra một bát thu[ố]c mới, rồi "chu đáo" đặt ngay ở đầu giường.

"Giờ thì, cả nhà trên dưới đều đã biết tin vui này, ai nấy cũng mừng thay cho chàng! Không giấu gì chàng, ta đã sớm biết mình mang tha-i. Chỉ là cố tình giấu tới giờ, để chắc chắn đây là một bé trai…"

Nàng bỗng cong môi cười.

"... Mà nếu không phải cũng chẳng sao. Ta có thể sinh một cặp long – phượng, cho Loan Nhi thêm đôi đệ đệ muội muội, như thế nhà mới thật rộn ràng! Phu quân, chàng nói có đúng không?"

Đôi mắt Kỳ Thừa Châu đỏ ngầu, gương mặt bệnh tật méo mó, trên da mọc đầy những vết lở loét xấu xí.

"Từ… khụ khụ… từ khi ta ngã bệnh đến nay, chưa từng cùng ngươi phòng sự. Cái… cái nghiệt chủng trong bụng ngươi là ở đâu ra!"

Tần Khương Vân nhẹ nhàng v**t v* bụng đã hơi nhô, nụ cười trên môi càng thêm rực rỡ, xinh đẹp chói mắt.

"Nói ra thì cũng khéo. Cuối năm, vì chàng bệnh mãi không dứt, đệ muội lại có tha-i, Tam đệ không chịu ra ngoài nên trong nhà chẳng ai đi tuần tra trang viên. Ta đành phải tự mình xuống trang viên một chuyến."

"Khi đến đó… chàng đoán xem? Ta mới hiểu vì sao chàng lại sủng ái Tuyết di nương đến thế…"

Trong mắt nàng ánh lên niềm khoái trá khó giấu.

"Bởi vì đám trai trẻ ở quê… thật là tuấn tú! Ha ha ha ha ha!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!