Chương 1: Gả Cho Biểu Ca

Giữa mùa hè rực rỡ, thành Quảng Lăng như được phủ lên một tấm lưới đen mượt mà của đêm tối, vầng trăng non mảnh cong như lưỡi câu lặng lẽ treo nơi trời cao.

Trong gian Tây Xương tĩnh lặng, Thẩm Đường chống cằm ngồi một mình. Ngày mai là ngày xuất giá, vậy mà nàng không sao chợp mắt nổi, cứ xoay đi xoay lại những quân cờ đen trắng trên bàn cờ trước mặt.

Nha hoàn Họa Bình dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, vừa ngáp vừa vươn vai: "Đại tiểu thư, sao người còn chưa ngủ ạ? Mai sáng phải dậy sớm trang điểm tân trang rồi đó. Phủ ta với Kỳ phủ thành thông gia, hôn sự lớn thế này phải náo nhiệt cho ra trò chứ!"

Thẩm Đường hơi giật mình, như mới thoát khỏi mớ tâm tư hỗn độn trong lòng quay đầu lại khẽ mỉm cười: "Được, ta đi ngủ đây."

Ngày thành thân đã cận kề, vậy mà Thẩm Đường vẫn cảm thấy... có chút không thể tin nổi.

Nàng không thể ngờ rằng, người mình sắp gả cho lại là Tam biểu ca

- Kỳ Hoài Cảnh!

Nói là biểu ca, thật ra là cháu trai bên nhà kế mẫu, Kỳ phu nhân cũng tức là có chút quan hệ má

-u mủ bên ngoài nhưng không quá gần.

Phụ thân Thẩm gia là người có chút danh tiếng, chưa đến hai mươi tuổi đã thi đỗ tú tài, sau đó cưới thê sinh con. Do chính thất mất sớm, ông tái giá với Kỳ tiểu thư, một thương hộ và lần lượt có thêm nhi tử là Thẩm Đệ và nữ nhi Thẩm Lê.

Thoạt nhìn, cả nhà sum vầy đầm ấm nhưng Thẩm Đường là trưởng nữ của chính thất dường như lại trở thành người thừa.

May mắn thay, kế mẫu Kỳ phu nhân không phải người quá cay nghiệt, mà Thẩm Đường lại dịu dàng hiền hòa nên quan hệ với kế mẫu và các đệ muội cũng khá hòa thuận.

Có điều, Thẩm phụ dù chăm chỉ đèn sách nhưng đường quan lộ lại khá lận đận. Đến tuổi tứ tuần, ông mới chỉ là một viên tiểu quan phẩm cấp tám ở Học chính viện Quảng Lăng, ngày ngày dạy học, viết sách.

Tao nhã, nhưng thanh bần.

Có lẽ vì mãi không gặp vận may trên quan trường, ông nhất tâm muốn tìm cho nữ nhi một người phu quân có tiền đồ. Nhưng tìm tới tìm lui, đắn đo mãi mà vẫn chưa chọn được ai, thế là đến tận năm mười bảy tuổi, Thẩm Đường vẫn còn ở trong khuê phòng, chưa đính hôn.

Cho đến khi Kỳ Hoài Cảnh đột nhiên tới cửa cầu thân, xin cưới Thẩm Đường.

Cả nhà đều sửng sốt.

Xưa nay, chuyện biểu huynh biểu muội thành thân vốn chẳng hiếm, Kỳ phu nhân cũng từng nghĩ đến chuyện gả nữ nhi mình về lại nhà mẹ đẻ giờ đã ngày càng phát đạt. Nhưng nữ nhi ruột của bà là Thẩm Lê vẫn còn nhỏ tuổi, mà Tam gia Kỳ gia...

Ai chẳng biết, hắn vốn định hứa hôn với biểu muội họ Việt bên nhà ngoại ở kinh thành.

Chỉ vì có thầy bói trong kinh phán rằng hắn không nên cưới sớm, nên việc hôn sự mới bị trì hoãn đến nay.

Năm nay, Kỳ Hoài Cảnh đã mười chín tuổi.

Mẫu thân hắn

- Việt thị, mong ngóng từng ngày để đón tiểu thư Việt gia về làm tân nương nhưng nào ngờ hắn lại bất ngờ quay đầu, đến Thẩm gia cầu thân.

Mọi người không sao hiểu nổi, ngay cả Thẩm Đường cũng thấy vô cùng bất ngờ.

Vị Tam biểu ca này, kỳ thực không hẳn là người xa lạ.

Kỳ Hoài Cảnh từ nhỏ đã lớn lên ở kinh thành trong phủ Việt gia. Sau khi trở về Quảng Lăng, từng theo phụ thân nàng đọc sách mấy năm, sau đó cũng thường xuyên lui tới Thẩm phủ làm khách. Quan hệ giữa Thẩm Đường và hắn… miễn cư

-ỡng cũng có thể gọi là thanh mai trúc mã.

Chỉ là, hắn chưa bao giờ tỏ ra có ý muốn cưới nàng.

Thậm chí, ngay cả vài ngày trước khi đến cửa cầu thân hắn còn ngồi ở khách đường Thẩm gia đ

-ánh cờ với tiểu biểu muội Thẩm Lê.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!