Chương 9: (Vô Đề)

Chớp mắt đã đến thứ bảy, qua ba giờ chiều nhóm nhà tạo kiểu mà ông nội Cố sắp xếp cho Kiều Mộc đã đến trước mười phút, tổng cộng có bốn người. Ngoại trừ thợ trang điểm đi đầu, những người khác đều xách hoặc kéo rất nhiều thùng và túi đi đến.

Kiều Mộc nhìn thấy khung cảnh này lần nữa cảm thấy có tiền thật là tốt, cô suýt chút nữa đã tưởng rằng bản thân mình là một ngôi sao nào đó luôn rồi.

Thợ trang điểm nữ nhìn thấy cô thì vội vàng nói vài câu khen ngợi.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Kiều Mộc mỉm cười khiêm tốn, ngồi xuống trước gương trang điểm, giao bản thân cho họ tạo kiểu.

Bởi vì hiện giờ cô và Cố Hàn Thanh ngủ khác phòng, sợ người ngoài nhìn thấy sẽ đồn đại lung tung, cho nên quản gia Trần đã chu đáo đặt gương trang điểm ở phòng khách, Kiều Mộc sẽ ngồi trang điểm ở đây.

Đầm dạ tiệc phải mặc vào hôm nay đã được người giúp việc lấy xuống, treo ở trên giá.

Thợ trang điểm nhìn qua thiết kế của bộ đầm này, tự tin nói: "Bà Cố, cô yên tâm đi, tôi nhất định sẽ khiến cô lộng lẫy vào đêm nay."

Kiều Mộc nhìn cô ấy từ trong gương, cười: "Không cần lộng lẫy gì cả, chỉ là ăn cơm với người nhà mà thôi. Cô xem thử có cách trang điểm nào vừa long trọng nhưng lại không phô trương hay không."

Thợ trang điểm hiểu ra: "Bà Cố, tôi biết rồi, cứ giao cho tôi."

Nói xong, cô ấy bắt đầu đánh nền giúp Kiều Mộc, một trợ lý đưa đồ giúp cô ấy, còn hai trợ lý còn lại thì ở phía sau lót đệm tóc cho Kiều Mộc để lát nữa tạo kiểu.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cô ấy vừa trang điểm vừa thật lòng khen ngợi: "Bà Cố, làn da của cô thật đẹp, là người có làn da đẹp nhất trong những vị khách mà tôi đã từng trang điểm, tôi thấy cô không cần thiết phải đánh nền luôn đó."

Kiều Mộc biết da mình đẹp, nhưng làm người thì vẫn phải nên khiêm tốn: "Cô khách sáo quá rồi, tôi chỉ trắng một chút mà thôi."

"Không có, bà Cố, làn da cô đẹp thật mà. Đương nhiên, cô cũng rất xinh đẹp, ngũ quan thật thanh tú." Thợ trang điểm là khen thật lòng, nhan sắc và làn da của bà Cố này thật sự rất đẹp.

Chẳng trách có thể gả được vào gia đình giàu có, nghe nói tổng giám đốc Cố kia cũng rất đẹp trai, một người xinh gái, một người đẹp trai, sau này không biết con họ sinh ra sẽ đẹp thế nào nữa.

Thợ trang điểm thầm ngưỡng mộ trong lòng.

Một lần trang điểm phải mất hơn hai tiếng đồng hồ, Kiều Mộc có chút buồn ngủ, lưng đã sắp mỏi rồi. Cuối cùng kiểu tạo đã đến bước cuối cùng: Định hình.

Thợ trang điểm chải những sợi tóc con của cô ra phía sau, rồi phun keo xịt tóc lên, đảm bảo tóc con không chỉa lung tung ra ngoài, sau đó kéo cho mái tóc trên đỉnh trông bồng bềnh hơn một chút, và kết thúc!

"Bà Cố, cô có thể đi thay đầm được rồi." Thợ trang điểm dìu Kiều Mộc đứng dậy, Kiều Mộc vắt tay đấm lưng, thở dài một hơi, vươn vai: "Được, tôi đi thay đây."

Thợ trang điểm gọi hai nữ trợ lý đi theo cô, một người cầm đầm dạ tiệc, một người dìu cô.

Kiều Mộc nhớ ra gì đó, đi được vài bước thì ngoảnh đầu nói với quản gia: "Quản gia Trần, tôi thay đồ nhanh lắm, ông lên gọi Hàn Thanh đi, bảo là chúng ta sắp xuất phát được rồi."

Quản gia Trần gật đầu: "Vâng thưa bà chủ, tôi đi ngay đây."

Ông đi về phía thang máy, Kiều Mộc cũng đi đến phòng nghỉ ở lầu một.

Trong thời gian Kiều Mộc trang điểm, Cố Hàn Thanh vẫn luôn ở trong phòng sách đọc sách, là một cuốn sách kinh tế được viết hoàn toàn bằng tiếng anh. Anh đọc rất chuyên tâm, mãi cho đến khi quản gia gõ cửa đi vào, nhắc anh rằng Kiều Mộc đã trang điểm xong, có thể đi được rồi.

Cố Hàn Thanh đóng sách lại, đôi mắt lạnh lùng nhìn về phía quản gia: "Được, tôi biết rồi."

Anh bỏ sách lại trên giá, rồi đứng dậy.

Quản gia Trần đi phía sau anh: "Ông chủ, bộ vest của cậu đã ủi thẳng treo ở phòng thay đồ vào nửa tiếng trước rồi."

"Được, vất vả cho ông rồi." Cố Hàn Thanh bước về phía phòng ngủ.

Bộ vest là anh bảo quản gia tiện chuẩn bị cho mình, không ngờ lại là màu trắng tinh như vậy. Anh rất ít khi mặc màu này, nhưng thỉnh thoảng mặc cũng không tệ. Anh bình tĩnh mặc vào, đứng ở trước gương, thong thả chỉnh lại cúc áo. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!