Chương 88: (Vô Đề)

Tâm trạng Kiều Mộc không ổn định, cô vân vê cái túi của mình nghĩ ngợi, nhỏ giọng hỏi: "Tổng giám đốc Cố, chúng ta đi đâu vậy?"

"Đến rồi sẽ biết." Cố Hàn Thanh không trực tiếp nói.

Kiều Mộc khẽ bĩu môi, cố gắng không để cho mình nghĩ ngợi lung tung nữa, đừng nghĩ nhiều, nếu không lại tưởng tượng sai rồi đến lúc đó lại đánh mất chính mình.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Vị tổng giám đốc Cố này còn nói là thích cô, dù sao cô cũng không nhìn ra được là thích ở chỗ nào.

Hai người đi một mạch đến bãi đậu xe ngầm, do hôm nay Cố Hàn Thanh lái xe, xem ra, chỉ có hai người đến nơi đó.

Xong rồi, bây giờ thật sự rất giống với hẹn hò.

Cố Hàn Thanh nhìn Kiều Mộc sau khi lên xe, co chút cẩn trọng, thậm chí còn quên thắt dây an toàn, anh bất đắc dĩ cười, "Anh đáng sợ như vậy sao? Sao mà anh cảm thấy em bây giờ rất sợ anh vậy?"

"Không có!" Kiều Mộc lập tức phản bác.

Cố Hàn Thanh từng chút từng chút đến gần cô, Kiều Mộc mở to mắt, đem người ép vào cửa, lấy túi sách để ở trước ngực: "Anh làm cái gì vậy? Có chuyện gì thì nói đi, đừng có lại gần tôi như vậy, tôi nói cho anh biết, đừng cho rằng anh là ông chủ thì tôi không dám phản kháng lại anh nhé!"

Nụ cười trên khóe miệng của Cố Hàn Thanh càng thêm đậm, đưa tay qua giật lấy dây an toàn, nhướng mày nói: "Thắt dây an toàn cho em, yên tĩnh một chút."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Kiều Mộc: "..."

Thật là buồn cười.

Sau khi ngây ra một lúc, Cố Hàn Thanh đã giúp cô cài xong dây an toàn, kêu lên một tiếng cạch, cô cuối cùng cũng phục hồi lại tinh thần, mặt rất đỏ, "Cảm ơn ... anh."

Cố Hàn Thanh: "Đừng khách sáo." Nói xong, anh nhẹ nhàng xoa tóc cô: "Đừng lo lắng, anh sẽ không bán em đâu."

Kiều Mộc trán sắp bốc khói, cúi đầu, thấp giọng "Ồ" một tiếng.

Cố Hàn Thanh đưa Kiều Mộc đến bờ biển, khi đi tới một du thuyền tư nhân sang trọng, đôi mắt của Kiều Mộc sáng lên, thật sự muốn ra biển ngắm sao?

Kiều Mộc kinh ngạc ngẩng đầu: "Chúng ta sẽ ra biển ngắm sao?"

Cố Hàn Thanh mỉm cười, "Ừm, đi thôi, em lên trước đi."

Anh đưa tay ra bảo vệ cô.

Thuyền trưởng du thuyền cùng thuyền viên đứng ở hai bên, ân cần làm ra động tác mời: "Cô Kiều, xin mời."

Kiều Mộc hơi nắm chặt túi xách, che miệng lại nhỏ giọng hỏi Cố Hàn Thanh: "Chiếc du thuyền này, không phải chỉ có mỗi hai chúng ta đi chứ?"

"Không phải vậy sao?" Cố Hàn Thanh buồn cười nói: "Lẽ nào anh phải đưa em đi loại thuyền đầy khách kia sao?"

Kiều Mộc gãi má, ngượng ngùng cười nói: "Đương nhiên là không rồi, anh là ông chủ lớn như vậy, nhưng mà anh thuê chiếc thuyền này có chút..."

"Anh đã mua nó."

Kiều Mộc: "..."

Ok! Đã cảm nhận được bị ông chủ nghiền nát là như thế nào!

Kiều Mộc cũng không nhiều lời nữa, cô mỉm cười với thuyền trưởng và thuyền viên, chầm chậm bước lên du thuyền, chiếc du thuyền này không lớn bằng chiếc lần trước cô đi du lịch cùng với ba mẹ, nhưng nghĩ tới đây là của tư nhân thì cũng xem như là rất lớn rồi, có bốn tầng lên xuống.

Kiều Mộc đứng ở lối vào ca

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!