Kiều Mộc hiểu được ý tứ của Cố Hàn Thanh, động tác vùi vào ngực anh mờ ám ban nãy của cô chắc chắn đã khiến anh nảy sinh cảnh giác và bài xích, cho nên anh mới chuyển thêm tiền cho cô, nhắc nhở cô đừng có nghĩ đến chuyện tình cảm.
Anh thuộc về bạch nguyệt quang, còn cô chẳng qua chỉ là thế thân mà thôi!
Ha ha ha, thế thân, mình là thế thân, mình chỉ là một cá mặn nhỏ thế thân vui vẻ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Kiều Mộc nhảy chân sáo đi ra khỏi rạp chiếu phim gia đình, miệng lại hát ngân nga câu hát tự sáng tác.
Ngày hôm sau, Kiều Mộc mặc bộ quần áo mới mua hôm qua, đeo chiếc túi xách hơn năm ngàn tệ, ngồi chiếc xe Bentley đắt tiền xuất phát ra khỏi nhà.
Cô đến Cartier mua một chuỗi vòng cho cô em họ chưa gặp mặt, giá cả trăm nghìn tệ. Vì là lần đầu gặp mặt, hơn nữa cô còn là chị dâu của người ta, nhất định không thể đến bằng tay không được.
Cô lại mua một bộ trà loại tốt nhất cho ông nội, tuy giá cả không bằng chuỗi vòng nhưng ông nội Cố là một người giàu có, chắc cũng sẽ không thiếu những thứ này, cô chủ yếu mang theo tấm lòng đến là được.
Khi đến căn nhà cũ, thời gian có hơi muộn một chút, đã qua mười một giờ. Cô bước vào phòng khách, ông nội nhìn thấy món quà trên tay cô thì lập tức giả vờ tức giận trừng cô một cái: "Cháu mua quà làm cái gì? Đều là người một nhà cả, giờ cháu như đang về nhà, việc gì phải mua quà chứ."
"Ông nội, đây cũng xem như lần đầu tiên cháu đến chỗ ông từ sau khi đăng ký kết hôn, chuyện nên làm mà." Kiều Mộc ngoan ngoãn mỉm cười: "Vả lại, lần đầu tiên gặp em họ, cháu nhất định không thể đến tay không được. À đúng rồi, em họ không ở đây ạ?"
Cô nhìn trái nhìn phải.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Ông nội Cố đi đến trước mặt giúp cô cầm túi quà: "Con bé vào nhà vệ sinh rồi, ra ngay ấy mà, cháu ngồi xuống nghỉ ngơi chút đi."
Ông vừa nói xong thì Kỳ Anh đã chạy ra khỏi nhà vệ sinh, hưng phấn nói: "Chị dâu đến chưa ạ?"
Kiều Mộc nhìn về phía phát ra âm thanh.
Khi chạm mắt với cô gái đang chạy ra, hai người cùng lúc chỉ về phía đối phương, đồng thanh nói: "Là chị/Là em!"
Ông nội Cố thắc mắc nhìn hai người: "Hai đứa gặp nhau rồi à? Quen biết?"
Kỳ Anh không trả lời câu hỏi của ông, cô mừng rỡ đi đến trước mặt Kiều Mộc: "Chị gái, hóa ra chị chính là chị dâu của em à! Trời ạ! Duyên phận này là thế nào đây!"
Hai tay cô nắm chặt tay Kiều Mộc: "Chào chị, em tên là Kỳ Anh*, Kỳ có bộ nhĩ bên cạnh, Anh của hoa anh đào ạ."
*Kỳ Anh: tiếng trung là
Kiều Mộc cũng không ngờ cô nhóc hôm qua mình đưa giấy cho lại là em họ, nhưng suy nghĩ kỹ lại thì quả thực cô nhóc đang nói chuyện gì đó về chị dâu, ông ngoại với bạn của mình. Hóa ra cô chính là người chị dâu trong cuộc nói chuyện đó!
Kiều Mộc cảm thấy hai chữ duyên phận này thật thần kỳ, nheo mắt cười: "Chào em, chị tên là Kiều Mộc*, Kiều của cầu lớn cầu nhỏ, Mộc có ba chấm nước."
*Kiều Mộc: tiếng trung là
"Chào chị dâu." Kỳ Anh đổi cách xưng hô rất nhanh, rồi quay đầu giải thích với ông nội Cố: "Ông ngoại, hôm qua ở trung tâm thương mại cháu và chị dâu đã gặp qua, khi đó..."
Cô kể một hồi, ông nội Cố nghe xong thì cười sảng khoái: "Vậy tụi cháu cũng có duyên phận thật đấy. Được, được, điều này chứng tỏ Mộc Mộc vô cùng có duyên với nhà chúng ta! Cháu xem, chị dâu còn mua quà đến cho cháu nữa. Còn cháu thì sao, đi đến tay không! Không chút lịch sự gì cả!"
Ông nội Cố nuông chiều trừng mắt nhìn cô cháu ngoại, rồi đưa quà của Kiều Mộc qua cho cô.
Kỳ Anh rất nể mặt, rõ ràng món đồ này cô ấy có thể mua được dễ dàng, nhưng vẫn biểu hiện rất ngạc nhiên và vui mừng, lập tức lấy ra đeo lên tay, giơ cho Kiều Mộc xem: "Chị dâu, chị nhìn này, đẹp quá đi, mắt thẩm mỹ của chị thật tốt."
Kiều Mộc thấy cô thật lòng yêu thcihs nên cũng rất vui mừng, dù gì cô cũng đã nghiêm túc chọn lựa: "Em thích là được rồi."
"Nhưng em cũng không chuẩn bị quà gì cho chị dâu cả, em thấy xấu hổ ghê." Kỳ Anh đáng yêu che mặt, ngón tay khẽ mở, để lộ đôi mắt.
Ông nội Cố vỗ đầu cô: "Không mua thì lấy công chuộc tội đi. Sau này phải thường xuyên dẫn chị dâu ra ngoài chơi. Con bé vừa mới gả vào nhà chúng ta, anh cháu thì thường xuyên bận bịu, chắc chắn không có thời gian. Cháu phải nghĩ đến chị dâu nhiều một xíu, con bé không có bạn bè trong giới, nên cháu phải dẫn con bé ra ngoài làm quen nhiều người hơn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!