Ấn tượng của Kiều Mộc về gia đình giàu có chỉ ở trên phim ảnh và tiểu thuyết, nhưng ít nhiều gì cũng có tính hư cấu nhất định, không thể lấy để tham khảo hoàn toàn. Mà gia đình giàu có thực sự, cô cản bản không hề hay biết, cũng không dám tưởng tượng.
Vì vậy, hôm nay đi mua đồ cô cảm thấy bản thân đã bỏ ra số tiền rất lớn rồi, mấy ngàn tệ một bộ đồ, mấy nghìn tệ một đôi giày đó. Nếu là trước đây, cô làm gì mua được.
Kết quả, cô lại bị người ta ghét bỏ rồi!
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cô không biết bản thân nên cười hay nên khóc nữa. Thôi kệ, vẫn nên cười thì hơn, bị ghét bỏ một chút mà có mười triệu tệ vào tài khoản. Ha ha ha, dù nằm mơ cũng sẽ cười đến tỉnh!
Kiều Mộc vui mừng nở nụ cười, cầm điện thoại trả lời lại Cố Hàn Thanh: [Biết rồi, cảm ơn ông chủ, tôi sẽ tiếp tục cố gắng!]
Ông chủ?
Cách xưng hô mới mẻ.
Cố Hàn Thanh mỉm cười, không trả lời lại, chuyên tâm vào công việc.
Trong thẻ lại có thêm nhiều tiền như thế, Kiều Mộc càng có thêm sức mạnh. Nhưng hôm nay cô mệt quá rồi, không muốn đi dạo nữa, cho nên vẫn quyết định trở về nhà.
Về đến biệt thự giữa núi, người giúp việc đã bước ra xách túi đồ giúp cô. Kiều Mộc xoa mắt ngồi xuống ghế sô pha ở phòng khách, một dĩa trái cây cắt sẵn được bày trước mắt cô. Quản gia Trần nhìn ra cô có hơi mệt mỏi, bèn quan tâm hỏi: "Bà chủ, cô đi dạo mệt rồi sao?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Kiều Mộc lười nhác gật đầu: "Ừ, chắc thử nhiều quá nên mệt rồi."
Niềm vui khi đi mua quần áo chính là mặc thử lên người, như vậy mới biết nó có thích hợp với mình hay không. Nếu mua về mặc không hợp cũng chỉ chiếm chỗ, không có tác dụng gì cả.
"Hay là tôi bảo chị Tôn đến mát
-xa giúp cô?" Quản gia Trần nhỏ giọng nói, chỉ sợ làm ảnh hưởng đến Kiều Mộc.
Kiều Mộc hơi mở mắt, nghi ngờ nói: "Hả? Mát
-xa? Ông muốn mời thợ mát
-xa đến đây sao?"
"Không phải, là chị Tôn giúp việc trong nhà, bà ấy từng học qua. Trước đây khi mẹ của ông chủ còn sống, mỗi lần đến đều nhờ chị Tôn mát
-xa giùm bà. Chỉ là sau này bà mất, trong nhà cũng không còn nữ chủ nhân, nên không còn dùng đến tay nghề của chị Tôn nữa."
"Thế à…" Kiều Mộc động lòng: "Vậy làm phiền quản gia Trần gọi chị Tôn giúp tôi. Tôi đi tắm cái đã, cả người toàn mồ hôi."
"Được, thưa bà chủ. Cô muốn mát
-xa ở đâu? Sau vườn hay là trong phòng?"
"Sau vườn đi, tầm nhìn thoáng đãng." Kiều Mộc có thêm động lực, cắn một miếng trái cây cho vào miệng, vừa nhai vừa chạy đến chỗ thang máy.
Về đến phòng ngủ, hai người giúp việc đang giúp cô sắp xếp chiến lợi phẩm mà cô mua về, còn cô thì ngân nga bước vào nhà tắm tắm rửa.
Mùi thơm sữa tắm bay ngào ngạt, sau đó cô bước xuống lầu đi ra sau vườn.
Bời vì sắp hoàng hôn nên ánh mắt trời là màu đỏ ấm áp, gió thu dịu dàng thổi đến làm gợn sóng mặt nước trong bể bơi. Mà ở một nơi rộng rãi khác, chị Tôn đã bày ra chiếc giường chuyên dụng cho thẩm mỹ viện, rồi dựng thêm một chiếc dù lớn che nắng. Khung cảnh này bày giữa núi hệt như đang hưởng thụ kỳ nghỉ vậy.
Kiều Mộc hít thở sâu, cảm thản cuộc sống cá mặn hạnh phúc ở gia đình giàu có lần nữa.
Cô chạy bước nhỏ đến chỗ chị Tôn, nở nụ cười rạng rỡ: "Chị Tôn, vất vả cho chị rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!