Chương 5: (Vô Đề)

Ngày hôm sau, Kiều Mộc tỉnh dậy trong cơn ác mộng, cô mơ đến dáng vẻ bản thân lúc bị chết vì đột tử, trải qua việc thêm mắm thêm muối của đại não, bảy lỗ trên người cô đều chảy đầy máu, vô cùng đáng sợ. Sau đó con người khủng bố này của bản thân nói với cô: Giả đấy, đều là giả cả.

Kiều Mộc giật mình mở mắt, ngồi bật dậy, hoảng sợ nhìn trái nhìn phải. Khi cô nhìn thấy bản thân vẫn ở trong căn phòng xa hoa thì thở phào một hơi.

Không phải giả.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cô thật sự đã xuyên sách rồi.

Cô thật sự đã gả vào gia đình giàu có, trở thành bà chủ của nơi đây!

Đợi tâm trạng nhẹ nhõm, Kiều Mộc vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt. Xong thì cô bước ra ban công nhìn ông mặt trời trên bầu trời xanh mây trắng của buổi sáng tươi đẹp, còn cả những tòa nhà cao tầng của thành phố dưới núi.

Đẹp.

Đẹp quá.

Kiều Mộc vui vẻ đung đưa cặp mông, miệng tự sáng tác bài hát: "Tôi là một con cá mặn nhỏ, cá mặn nhỏ, cá mặn nhỏ vui vẻ. Tôi không có ước mơ gì lớn lao, không có chí hướng xa vời, tôi chỉ muốn nằm yên hưởng thụ, ye ye ye ye~"

"Ha—"

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Một tiếng cười lạnh lùng bất ngờ truyền vào tai cô.

Kiều Mộc đang lắc mông bỗng cứng ngắc, cổ quay sang phải như một người máy.

Chỉ thấy anh xã tiện nghi hôm qua đã nói không về nhà đang mặc bộ đồ mặc nhà màu xám lười biếng dựa người trên cảnh cửa kéo ở ban công, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô.

Đùng—

Khuôn mặt, đôi tai, cổ của Kiều Mộc đỏ bừng trong chớp mắt.

Cô xấu hổ chết mất!

Không có mặt mũi nhìn người ta nữa rồi!

"Anh, anh, anh… Sao anh lại ở đây? Chẳng phải anh nói không về nhà à?" Kiều Mộc lùi lại một bước, lắp bắp nói.

Cố Hàn Thanh đút một tay vào túi, bước đến bên cạnh ban công, đứng đối diện nhìn cô, nói ngắn gọn: "Đây là nhà tôi."

Ý là anh muốn về thì về, không muốn thì không về.

Kiều Mộc cắn chặt môi, không còn từ nào để phản pháo lại.

Được thôi, ông chủ nói gì thì là cái đấy, cô không xứng bật lại.

Nhưng… mất mặt quá đi! Sao cứ phải để anh nghe được cô hát bài hát như vậy chứ. Anh có xem thường cô, từ đó không chuyển tiền cho cô nữa không?

Dù gì nguyên chủ cũng có lòng thăng tiến hơn cô, dù sau này nó đã đi lệch quỹ đạo.

"Tôi… bụng tôi đau quá, tôi đi vệ sinh cái." Kiều Mộc mất mặt ôm bụng đi vào phòng, hai tay ôm mặt nhào lên giường, đôi chân hệt như đuôi cá, đập không ngừng.

Để cô chết đi, xấu hổ quá!

Cố Hàn Thanh thấp thoáng nghe được động tĩnh bên này, anh chợt cảm thấy tâm trạng vui mừng, khuôn mặt như tảng bảng đã dần tan chảy.

Muốn làm cá mặn?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!