Chương 16: (Vô Đề)

Nghe được Cố Hàn Thanh muốn cho mình một trăm triệu, lòng Kiều Mộc vui như nở hoa, cô giả vờ e thẹn vén tóc sang bên tai, tay trái đưa ra, làm bộ nói: "Anh Cố tốn tiền rồi."

Cố Hàn Thanh cong môi cười, thay đổi cảm xúc trên khuôn mặt Kiều Mộc căn bản không thể thoát khỏi ánh mắt của anh. Nhưng kỳ lạ thay, anh không hề cảm thấy phản cảm vì sự yêu tiền này của Kiều Mộc. Suy nghĩ một lúc, chắc vì anh không có gì khác, chỉ có mỗi tiền nhiều, cộng với việc trước đây chưa từng có ai để anh nuôi dưỡng, bây giờ có nhiều thêm một người nên cảm thấy hơi mới mẻ.

Nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô gái, Cố Hàn Thanh chầm chậm đeo chiếc nhẫn mình mới mua lên ngón áp út của cô, từng chút một đi qua khớp tay cô gái. Khoảnh khắc đó, lòng anh có một nơi mềm nhũn như vũng nước vậy.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Được rồi." Đeo xong, anh dặn lòng buông ra.

Kiều Mộc giơ năm ngón lên trước mắt nhìn: "Thật đẹp. Anh Cố, mắt thẩm mỹ của anh thật là tốt."

"Cô thích là được." Hôm nay là lần đầu tiên Cố Hàn Thanh đi lựa nhẫn, khi thanh toán anh cũng không chắc cô gái có thích hay không.

Bây giờ thấy cô cười, lòng anh nhẹ nhõm hơn nhiều.

"Thích chứ, thích chứ, tôi rất thích đó." Đáng tiền là cô thích hết, Kiều Mộc đưa mắt nhìn Cố Hàn Thanh, muốn nói tiếng cảm ơn nhưng liếc mắt nhìn thấy có một bóng hình đang từ cầu thang bộ đi lên, cô khựng lại, thay đổi giọng nói: "Tâm Nghiên, sao cô lại lên đây rồi?"

Cố Hàn Thanh xoay người.

Trình Tâm Nghiên ngại ngùng cười: "Tôi nghe tiếng hai người nói chuyện nên lên xem thử. Anh Thanh, Mộc Mộc, hai người đang làm gì thế?"

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cố Hàn Thanh hờ hừng nói: "Không có gì, nói chuyện thôi. Tối rồi, em đi ngủ đi."

Trình Tâm Nghiên đứng ở cầu thang, ánh mắt nhìn vào ngón áp út tay trái của Kiều Mộc, nơi đó xuất hiện thêm một chiếc nhẫn. Mắt cô ta như cứng lại, lòng khó chịu, chua xót. Cô ta chớp mắt, rũ xuống: "Anh Thanh, có một chuyện em muốn nói riêng với anh."

Kiều Mộc mắt sáng bừng, hiểu ra ngay bèn đi vào phòng: "Vậy hai người nói chuyện đi, tôi ngủ trước đây, ngủ ngon."

Cố Hàn Thanh vẫn muốn nói gì đó, nhưng cánh cửa trước mắt đã vô tình đóng lại. Con ngươi sâu thẳm của anh nheo lại, không biết nên cười hay nên tức giận nữa, khóe môi hơi cong lên.

Trình Tâm Nghiên và Cố Hàn Thanh quen biết bao nhiêu năm nay, không thể nói là hiểu anh hoàn toàn, nhưng tuyệt đối hiểu nhiều hơn Kiều Mộc. Cô ta rất ít khi nhìn thấy Cố Hàn Thanh cười, trước kia anh cười nhiều nhất là lúc ở trước mặt mẹ nuôi, những người khác thậm chí ngay cả người em gái như cô ta cũng hiếm khi thấy được anh cười.

Trình Tâm Nghiên cắn chặt môi, đầu mũi chua xót khó chịu.

Cố Hàn Thanh đi đến trước mặt cô ta: "Em muốn nói gì với anh?"

Trình Tâm Nghiên chớp mắt, che đi cảm xúc bên trong: "Anh Thanh, vào phòng anh nói đi."

Cố Hàn Thanh thấy cô ta mặc đồ ngủ bèn từ chối: "Nói ở đây đi. Có chuyện gì thế?"

Ngay cả vào phòng mà anh cũng không chịu, Trình Tâm Nghiên càng thêm buồn bã, giọng khàn khàn: "Chủ nhật tuần này em có một chương trình âm nhạc, em muốn mời anh Thanh đi xem. Đây là chương trình đầu tiên em tham gia sau khi về nước, có thể xem như cú đánh đầu tiên vào giới ca sĩ trong nước của em. Em rất muốn anh Thanh có thể đến tham dự."

"Chủ nhật sao?" Cố Hàn Thanh nhớ lại hành trình của mình, hình như hôm đó không có việc, mà lời mời của em gái nên anh sẽ không lạnh lùng đến mức không đi: "Được, nếu khi lúc đấy anh không bận thì sẽ đến."

Trình Tâm Nghiên vui mừng, khuôn mặt rạng rỡ: "Cảm ơn anh, anh Thanh. Vậy đợi em lấy được vé vào cổng, em sẽ đưa cho anh."

"Ừ." Cố Hàn Thanh nói: "Còn chuyện gì khác không?"

"Hết rồi." Trình Tâm Nghiên lắc đầu: "Anh Thanh, ngủ ngon."

"Ừ, ngủ ngon."

Nhác thấy Trình Tâm Nghiên đã bước xuống lầu, Cố Hàn Thanh mới quay về phòng mình. Trước khi đóng cửa, anh liếc nhìn cánh cửa phòng đối diện kia.

Lần đầu tiên anh cảm thấy khoảng cách này có phải hơi xa hay không?Cả một đêm Vương Gia Di bị mất ngủ, cô ấy nhìn mãi tấm danh thiếp trên tay, nghĩ tới nghĩ lui. Cô ấy không biết bản thân có nên đi tìm người tên Kiều Mộc hay không. Lỡ như lại là một công ty lừa đảo thì sao? Lỡ như lại dẫn cô ấy đi gặp loại đàn ông buồn nôn kia thì sao?

Nhưng làm ca sĩ là ước mơ của cô, nếu như bỏ lỡ cơ hội, sau này cô ấy có hối hận không?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!