Trình Tâm Nghiên trưởng thành trong một gia đình đơn thân, mẹ cô ta và mẹ của Cố Hàn Thanh là bạn vô cùng thân thiết. Thời cấp ba, mẹ Trình đã từng cứu qua mẹ Cố.
Khi đó mẹ Cố suýt chút bị chiếc xe mất lái đụng vào, là mẹ Trình kịp thời đẩy bà ra, còn bản thân lại vì sức mạnh kia mà đầu đập vào bồn hoa bên cạnh, từ đó để lại bệnh nền, cứ đến mùa đông là lại đau đầu.
Mẹ Cố vẫn luôn cảm thấy rất áy náy vì chuyện này, do đó sau khi mẹ Trình bị ung thư mất đi, đã giao lại con gái mình cho mẹ Cố, bà đã thề nhất định chăm sóc cô như con gái ruột của mình.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Và quả thật bà đã làm như vậy.
Nhà họ Cố sau khi biết được chuyện mẹ Trình từng cứu bà, cho dù là ba Cố hay là ông nội Cố, thậm chí là Cố Hàn Thanh có tính cách lạnh lùng đều đối xử với Trình Tâm Nghiên vô cùng tốt, là kiểu cô ta muốn gì được đó, không muốn cũng sẽ mua cho cô ta.
Cứ như vậy, bắt đầu từ năm mười sáu tuổi Trình Tâm Nghiên trở thành công chúa lớn lên trong sự cưng chiều của nhà họ Cố.
Nhưng vận may đã biến mất vào năm cô hai mươi hai tuổi, khi đó Trình Tâm Nghiên ra nước ngoài tham gia biểu diễn piano, ba mẹ Cố cứ nhất định phải qua đó cổ vũ cho cô ta.
Sân khấu biểu diễn đó không lớn lắm, cũng không cần thiết phải cổ vũ gì, ngược lại đi đi về về sẽ dễ mệt mỏi.
Đã nhiều lần Trình Tâm Nghiên nhắn tin vào nhóm nói chuyện của gia đình kêu hai người họ đừng đi, nhưng họ vẫn nhất quyết đòi đi. Mà chuyến đi này, họ không còn trở về nữa. Máy bay xảy ra chuyện, tất cả mọi người trong nhà họ Cố đều như rơi xuống hầm băng.
Trình Tâm Nghiên cũng vô cùng tự trách, cảm thấy không còn mặt mũi ở nhà họ Cố nữa, nên một mình bỏ ra nước ngoài, mấy năm chưa về qua.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Thực ra chuyện này người nhà họ Cố không hề trách cô ta, nhưng bản thân cô ta lại không vượt qua được. Nếu không có sự xuất hiện của nữ phụ Kiều Mộc, khơi dậy dũng khí của cô thì chắc cô ta vẫn chưa về đâu.
Không ai biết được rằng từ ngày vào ở nhà họ Cố, Trình Tâm Nghiên đã thích Cố Hàn Thanh, người lớn hơn cô ta ba tuổi.
Cho nên ba mẹ anh vì mình mà chết, cô ta căn bản không dám đối diện với anh, chỉ sợ sẽ nhìn thấy ánh mắt chán ghét, căm hận của anh, nên đành nhát gan chạy ra nước ngoài.
Bao nhiêu năm nay, cô ta đều âm thầm nhớ về anh.
Nhưng nào ngờ hôm qua Lâm Vũ Mông gửi cho cô ta hai tấm ảnh, một tấm là Kiều Mộc ngã vào lòng Cố Hàn Thanh, một tấm là ánh mắt dịu dàng của Cố Hàn Thanh khi nhìn Kiều Mộc.
Ánh mắt kia, anh Thanh chưa từng nhìn cô ta như vậy bao giờ.
Cô ta hoảng loạn, sợ hãi, cuối cùng lấy hết can đảm bước lên máy bay trở về nước.
Vừa trở về cô ta đã đuổi người quản lý đi trước, một mình bắt xe đến nhà Cố hàn Thanh, cánh cửa nhận diện khuôn mặt vẫn giữ lại cho cô ta. Cô ta trực tiếp đi thẳng vào trong, nhìn thấy người đàn ông tuấn tú ngồi ở trong phòng khách, nhớ nhung tràn về khiến cô ta không quan tâm được đến lời nói mà Cố Hàn Thanh đã nói trước đây, gì mà lớn rồi, nam nữ khác biệt, không được ôm. Cô ta trực tiếp nhào vào lòng anh.
Cố Hàn Thanh không chút đề phòng bị người em gái từ nước ngoài trở về nhào vào lòng, vẻ mặt ngây ngốc, nhưng cuối cùng vẫn không quen với việc phụ nữ chạm vào mình, anh nhanh chóng bình tĩnh lạ, đẩy cô ra, cúi đầu hỏi: "Sao em về rồi? Sao không nói trước với bọn anh một tiếng?"
Trình Tâm Nghiên vẫn muốn ôm Cố Hàn Thanh, lồng ngực của anh rộng rãi ấm áo như thế, cô ta thật sự muốn được nằm mãi bên trong, chứ không muốn nhìn anh ôm người phụ nữ khác.
Nghĩ đến đây nước mắt Trình Tâm Nghiên rơi càng mãnh liệt, vừa ấm ức vừa ghen: "Anh Thanh, lẽ nào anh không thích em về sao?"
"Không có, em về đương nhiên anh rất vui, nhưng có phần hơi đột ngột." Cố Hàn Thanh thấy nước mắt cô ta chảy đầy mặt thì quay người, lấy vài tờ khăn giấy đưa cho cô ta: "Lau mặt trước đi, ngồi xuống rồi nói."
Anh liếc mắt định bảo quản gia Trần chuẩn bị thêm một phần ăn sáng thì chợt nhìn thấy Kiều Mộc đang đứng ngây ngốc ở ngã rẽ cầu thang xuống lầu một.
Kiều Mộc chạm mắt với Cố Hàn Thanh thì bừng tỉnh, vội vàng né sang bên cạnh.
Không ngờ nữ chính đã về nước rồi!
Cô ấy quay về rồi!
Bản thân sắp phải mang theo một tỷ tiền phí ly hôn cút ra khỏi đây!
Xoay chuyển! Hưng phấn! Vui mừng!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!