Chương 1: (Vô Đề)

Một người nghèo khổ suốt hai mươi tư năm như Kiều Mộc chưa từng nghĩ đến bản thân có ngày sẽ được ngồi lên xe Rolls Royce của tổng tài bá đạo mà chỉ xuất hiện trong những cuốn tiểu thuyết ngôn tình kia.

Ở đời thực thật sự rất khó để được nhìn thấy nó một lần, giá tiền của nó lên đến hàng chục triệu tệ!

Cô không nằm mơ đấy chứ? Là ảo giác sau khi bị đột tử sao?

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Kiều Mộc nghĩ một lúc, sau đó đưa tay chuẩn bị nhéo lấy khuôn mặt mình.

Vào lúc này người tài xế mở cửa, động tác cung kính mời cô bước lên xe: "Cô Kiều, mời cô lên xe. Tổng giám đốc Cố đã đợi cô ở công ty rồi. Hay cô còn việc gì gấp nữa sao?"

Kiều Mộc ngạc nhiên, lập tức dừng lại động tác nhéo mặt. Cô cười khan một tiếng, dùng sức lắc mạnh đầu: "Không có, không có, chúng ta đi thôi."

Cô cúi người ngồi vào xe, lấy chiếc túi màu trắng hai ba mươi đồng trên vai xuống, dè dặt bỏ lên đùi. Tài xế giúp cô đóng cửa xe lại, Kiều Mộc mỉm cười: "Cảm ơn."

"Đừng khách sáo." Tài xế mỉm cười lịch sử, rồi vòng ra ghế lái, quan sát đường đi qua gương chiếu hậu, chầm chậm đánh vô lăng sang trái, chạy đi.

Đến lúc này Kiều Mộc mới dám nhéo đùi mình.

Oái—

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Đau đấy.

Xem ra không phải ảo giác mà cô thật sự đã xuyên vào sách. Đây là cuốn sách cô đọc một tháng trước, vì đã lâu nên cô phải suy nghĩ một lúc mới nhớ ra cốt truyện của nó.

Cuốn sách này nói về thế thân bạch nguyệt quang, nguyên chủ là thế thân pháo hôi kia. Năm mười tám tuổi, ba mẹ nguyên chủ qua đời vì gặp tai nạn xe, để cô ấy một mình sống trên cõi đời, lại đúng lúc gần bước vào kỳ thi đại học nên thành tích của nguyên chủ đã bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Rõ ràng cô ấy có thể thi vào trường trong top 211, nhưng cuối cùng chỉ có thể miễn cưỡng thi vào một trường bình thường loại hai. 

Bởi vì cô ấy học chuyên ngành tiếng anh nên rất cực khổ, không có tiền ra nước ngoài bồi dưỡng chuyên sâu nên không thể tìm được công việc tốt. Sau khi tốt nghiệp đại học, cô ấy bôn ba chạy ngược chạy xuôi suốt một tháng trời mới miễn cưỡng tìm được công việc thu mua ở một công ty thương mại quốc tế loại hình nhỏ.

Nếu thành tích bán hàng mỗi tháng tốt có thể kiếm được bảy tám ngàn, thành tích không tốt thì chỉ có năm sáu ngàn. Ở một thành phố lớn như Hải Thành này mà có nhiêu đây tiền thật sự không là gì cả, đừng nghĩ đến việc mua nhà cửa, nhiêu đó chỉ đủ để duy trì cuộc sống mà thôi.

Nói chung nhìn thế nào thì nguyên chủ trông cũng rất bình thường.

Nhưng một người làm công ăn lương không có bối cảnh gia đình như vậy mà lại được gả vào gia đình giàu có.

Việc này phải kể đến bà nội của nguyên chủ. Bà nội cô ấy từng là bạn thân với vợ của một gia đình giàu có, hai người đã đính hôn từ bé cho hai đứa cháu của mình. Nhưng sau này cả nhà gia đình giàu có kia chuyển đến Hải Thành sống nên hai bên đã mất liên lạc.

Có điều vào một tháng trước khi nguyên chủ đang đi dạo ở công viên, tình cờ gặp được chồng của bạn thân bà nội, cũng chính là ông nội Cố của nam chính trong truyện. Lúc đó trên cổ cô ấy còn đeo một miếng ngọc bội định tình hình rồng phượng, nháy mắt đã bị ông nội của nam chính nhận ra.

Trùng hợp dạo gần đây ông nội Cố vẫn luôn suy ngẫm làm sao để cháu nội mình kết hôn, vì năm nay cháu ông đã ba mươi tuổi rồi nhưng vẫn chưa từng yêu ai, khắp giới thượng lưu đều đang đồn cháu nội ông thích đàn ông. Chuyện này khiến ông nội Cố rất rầu rĩ, đầu cũng đã bạc thêm vài cọng.

Khi thấy cháu trai mình không có hứng thú với đám con cháu giàu có kia, ông nội Cố bắt đầu học theo những gia đình bình thường, đi nghe ngóng khắp các công viên lớn về thị trường xem mắt và biết được xem mắt ở công viên Phượng Hoàng bên kia vô cùng linh nghiệm. Ông nghĩ xem chút cũng chẳng mất mát gì nên đã qua đó đi dạo vòng quanh, kết quả gặp đứa bé mà người vợ đã mất của ông đã được đính ước với cháu mình.

Trải qua vài lần nói chuyện với nguyên chủ trong một tháng, ông nội Cố quyết định tiến hành mối hôn ước này, muốn tác hợp cho cháu trai và nguyên chủ.

Ba hôm trước nguyên chủ đã dọn vào nhà họ Cố, khi ông nội Cố nói với cô ấy về chuyện này, mới đầu nguyên chủ hoàn toàn không đồng ý, cảm thấy chuyện này quá hoang đường, thời đại này ai còn dùng đến hôn ước từ bé nữa chứ. Nhưng nói được một nửa, nam chính Cố Hàn Thanh trở về, nguyên chủ yêu anh ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Sau ba ngày suy nghĩ, sáng nay nguyên chủ bèn gọi điện đồng ý với yêu cầu của ông nội Cố. Mà ông nội Cố bên kia cũng nói cho nguyên chủ biết cháu trai của mình cũng đồng ý rồi. Chỉ là hôm nay Cố Hàn Thanh còn phải tăng ca xử lý việc công ty, chắc làm xong sẽ nói chuyện riêng với cô ấy về chuyện hôn sự.

Hiện giờ cô ấy đang đến công ty gặp Cố Hàn Thanh.

Trong truyện miêu tả đến đoạn này đã dùng rất nhiều từ ngữ để hình dung tâm trạng hiện giờ của nguyên chủ, chẳng hạn như háo hức, chờ mong, mừng thầm, tim đập thình thịch.

Đáng tiếc nguyên chủ không biết rằng Cố Hàn Thanh đồng ý cưới cô ấy là vì cô trông giống bạch nguyệt quang trong lòng anh, cô chỉ là một thế thân mà thôi.

Một năm sau bạch nguyệt quang sẽ về nước, Cố Hàn Thanh không còn kìm nén được tình cảm đối với bạch nguyệt quang nữa, hai người nhanh chóng đắm chìm vào tình yêu nồng nhiệt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!