Chương 92: Lâm Như Nguyệt

Bên ngoài ô cửa sổ bằng kính trong suốt, tiết trời giá lạnh tới buốt rét. Từng cơn gió kéo nhau thổi càn quét lay chuyển từng tán cây trên cao xả từng đợt lá khô xuống tạo thành một cơn mưa lá lộng hành cả một khoảng không vùng trời.

Bảo Lam từ trong phòng tắm đi ra ngoài bộ đồ ngủ cũng đã được thay bằng bộ thường phục của mùa Đông. Một tay cầm lược vừa đi vừa chải tóc, cô hướng tới cửa sổ đi lại gần.

Tới gần cửa sổ hơn, thôi không chải tóc nữa cho dù đầu tóc vẫn còn chút rối. Bảo Lam buông thõng bàn tay cầm lược xuống, tay còn lại nhẹ nhàng chạm vào từng tán lá xanh mơn mởn tơi tốt của cái cây được trồng trong chậu phía dưới. Nâng niu một tùm lá khá lớn, đôi môi nhỏ xinh không nhịn được liền phì cười một tiếng đầy thích thú.

Ngồi xụp xuống bằng đầu đôi bàn chân, một tay cầm lược đặt trên mép kệ cửa sổ, một tay ôm chậu cây màu trắng có vài hoa văn hình hạc giấy màu đỏ được vẽ tay tuy không được đẹp lắm nhưng lại rất dễ thương. Đôi mắt đen vui sướng chăm chăm nhìn vào cái cây đang khoẻ mạnh phát triển.

Không biết đến lúc ấy... Sẽ thế nào nhỉ?

Bảo Lam quỳ đứng hẳn xuống đất, tay cầm lược tiếp tục tì khuỷu tay lên bàn chải tiếp bộ dạng hết sức mệt mỏi. Cô nhìn ra ngoài qua ô cửa kính trong suốt đã khoá, đảo mắt đen một chút ngẫm nghĩ gì đó rồi cô đứng dậy kéo cánh cửa kính hở ra một chút để cho gió ngoài trời lùa vào ve vỡn từng chiếc lá trái xoan ngược xanh mơn mởn của cái cây gì đó đang được trồng trong chậu.

Tiếng chuông báo thức điện thoại đột ngột vang lên làm Bảo Lam giật mình tuột tay làm tơi chiếc lược trên tay xuống đất bộp một tiếng. Biết là đến giờ làm việc, cô vội cúi xuống nhặt chiếc lược lên đi vào trong nhà tắm chỉnh chu lại cái đầu suốt từ bao giờ còn chưa xong.

Cái cây kì lạ trồng trong chậu được đặt trên cửa sổ vui vẻ vùng vẫy trong từng đợt gió đông lạnh thổi vào phòng qua khe cửa sổ mở he hé vừa được kéo ra.

***

Sau hai tiếng gian nan quay phim không ngừng nghỉ, sức lực của các diễn viên cũng đã cạn dần nhưng ý chí vẫn khí thế hừng hực. Vì cảnh quay này là cảnh đánh nhau trong cửa hàng bán xe hơi nên có chút khó khăn thế là cả đoàn phải quay đi quay lại một cảnh suốt hai tiếng đồng hồ.

Hiện tại, các diễn viên đang được quản lý chăm sóc trong thời gian giải lao ngắn ngủi. Khuôn mặt ai cũng lấm tấm mồ hôi mồ kê nhễ nhại, sắc mặt đỏ bừng vì làm việc quá sức. Có người còn sử dụng tập kịch bản làm quạt mệt mỏi ngả lưng ra sau ghế mà phe phẩy.

Tuấn Khải mặc chiếc áo phông trắng cộc tay, khoác ngoài chiếc áo vải đen kết hợp với quần jean và thắt lưng da đen. Cậu dựa lưng ra sau ghế mệt mỏi khoanh hai tay trước ngực, đầu nghiêng sang một bên. Đôi mắt ngọc đen lờ đờ lim da lim dim muốn ngủ nhưng không thể nào ngủ nổi. Cậu đưa tay lên vuốt dọc đôi mắt nhắm đầy mệt mỏi được hai lần sau đó cậu quay sang nhìn Thiên Tỉ đang mặc chiếc áo sơ mi trắng khoác ngoài áo ghile vải đỏ không khoá.

Chiếc áo sơ mi được starff làm cho rách đôi ba chỗ, ở miệng rách lại có màu đỏ như máu. Đầu tóc Thiên Tỉ được meck up bù xù có chút bụi bặm trông khá khôi hài đang vô tư gối đầu lên trên đùi cậu thoải mái đánh một giấc ngon lành.

Thôi nhìn con cừu nào đó ngủ gối đầu lên đùi mình, Tuấn Khải ngước đầu nhìn Vương Nguyên đang nằm dài xuống ghế phía đối diện. Nhưng Vương Nguyên lại nghiêng người nằm up mặt vào bên trong ghế ngủ ngon lành. Sao hai tên này ngủ thoải mái thế nhỉ? Không bù cho cậu đang mệt mà không hiểu sao lại không thể chợp mắt.

Hơi nghiêng người để lấy chiếc điện thoại từ trong túi quần ra ngoài. Bấm nút nguồn cho bàn hình sáng lên, Tuấn Khải chợt cười nhẹ nửa toại nguyện, nửa đắng cay khi mà hình nền khoá của cậu là một người phụ nữ trong tạo hình nhân vật Mai Ái Vy.

Người phụ nữ mặc chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình của đàn ông lộ một bên xương quai xanh tinh tế trắng trẻo, kết hợp với chiếc váy dạ đen tới đầu gối để lộ đôi chân thon dài trắng trẻo được bọc trong đôi bốt đen dạ cổ ngắn đế bằng và dày. Cô đang ngồi nghiêng trên kệ cửa sổ một tay giơ chữ V, miệng cười xinh xắn tôn lên vẻ đẹp mộc mạc đơn thuần của cô.

Sau lưng là cảnh hoàng hôn cam dịu ấm áp qua ô cửa sổ trong suốt càng tôn lên vẻ đẹp của cô hơn.

Cuối cùng, Tuấn Khải cũng đã có dũng khí thay màn hình điện thoại. Cậu đã đi ra ngoài nhờ thợ in toàn bộ số ảnh về người và làm thành một cuốn Album nho nhỏ và đóng kín lại trong một chiếc hộp nhỏ... Sau đó, cậu xoá toàn bộ số ảnh về người bộ dạng hết sức quả quyết.

Cậu đã cho người khác một cơ hội... Vậy cậu cũng phải cho mình một cơ hội nên buộc lòng cậu phải...

Quên đi người...

Cậu không muốn khiến người khác tổn thương...

Vì cậu...

Vì người...

Tuy là vậy, nhưng mối tình đầu vốn không thể nào dễ quên cho dù có là một thời bộp chộp niên thiếu. Tuấn Khải vẫn chờ cho tới khi cậu hoàn toàn xoá sạch bóng hình người ra khỏi tâm, cậu mới đủ dũng khí đưa chiếc hộp ấy cho người cần đến.

Mà người cần đến cụ thể là...

Tuấn Khải ngẩng đầu nhìn qua bóng lưng áo len đen trắng trước mặt của người nào đó rồi lại cúi đầu nhìn xuống màn hình điện thoại vừa được cậu gạt biểu tượng chuyển sang mục bấm mã khoá. Bấm nhanh bốn con số cho màn hình mở phần trang chủ của điện thoại.

- Mấy đứa nghe tin gì chưa?

Từ đâu Mã Ca cùng Bạng Hổ kéo nhau đi tới chỗ TFBOYS đang nghỉ giải lao trưng vẻ mặt khá là hình sự, cũng như khá là nghiêm trọng ra trước mặt nhìn TFBOYS chăm chăm.

Tuấn Khải nghiêng đầu chớp chớp đôi mắt ngọc đen chăm chăm nhìn Mã Ca và Bạng Hổ đang trưng bản mặt như thiếu nợ nhìn (bọn) cậu. Trong đầu không khỏi mọc dấu chấm hỏi. Hai người này làm gì mà trưng bản mặt nghiêm trọng ra thế nhỉ?

Thiên Tỉ đang ngủ ngon liền nghe thấy tiếng của Mã Ca và Bạng Hổ cùng lúc đồng thanh liền mở mắt mơ mơ màng màng nhìn qua hai người một lượt liền động người quay mặt vào trong. Tiện thể rúc đầu vào lòng Tuấn Khải tham lam chiếm hết hơi ấm của anh cả nhắm mắt ngủ tiếp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!