Từ ngày hôm ấy đến nay cũng đã được một tuần rồi. Mọi người cũng đã quay trở lại với các công việc cũ của mình.
Nói tới đau thương, đương nhiên chỉ có Vũ Gia là đau thương nhất.
Cô chú Vũ tiếp tục quay về Việt Nam để hoàn thành dự án phim dang dở cùng với vẻ mặt phờ phạc mệt mỏi. Tinh thần của cô chú cũng dần đi lên khi có được sự khích lệ của bạn bè thân thiết.
Thiên Hoàng giờ đây lại ở cùng cô Mẫn Tuệ, bé lúc trước đã ngoan giờ còn ngoan hơn. Bé cũng trưởng thành lên một chút tuy không nhiều nhưng cũng đủ để ba mẹ bé an tâm công tác xa. Bé hiện tại đang được học chương trình lớp 1 trước một năm. Dù sao, bảng chữ cái tiếng Việt hay tiếng Trung bé cũng đã nắm rõ. Giờ học trước, để tương lai bé sẽ hơn bạn bè một bước.
Cô Mẫn Tuệ từ lâu đã xem Thiên Hoàng như con ruột nên giờ càng yêu thương bé hơn cũng như quý trọng cô chú Vũ hơn. Cô ở nhà quán xuyến mọi thứ từ to đến nhỏ, từ Thiên Hoàng cho tới nhà cửa đều được cô sắp xếp thời gian sao cho hợp lý.
Cô từng ước... Giá như cô có một đứa con như Thiên Hoàng nhỉ?
TFBOYS, Song Lam và Chí Hoành cũng không ngoại lệ. Họ thỉnh thoảng có thời gian sẽ gọi điện hỏi thăm cô chú Vũ mà an ủi còn không họ lại tiếp tục hàng ngày phải quay phim hay đi diễn khắp nơi. Công việc của họ vốn dĩ không có khả năng nhàn dỗi lại vô cùng mệt mỏi tuy vậy họ vẫn quyết tâm chiến đấu tới cùng.
Ngay cả Thiên Lam cũng không ngoại lệ. Nó vẫn chăm chỉ đi làm tại công ty nó tự xin vào lúc trước, phát tờ rơi từ sáng tới chiều tối rồi lại về khu phòng trọ của Kỳ Hàn nghỉ ngơi. Hay thỉnh thoảng dành thời gian cùng Kỳ Hàn lên mạng học cách làm một bà mẹ toàn diện nhất (Quả Đất).
***
Cô thỏ trắng đeo nơ hồng hôm nay quàng thêm một chiếc khăn len đỏ càng khiến cô thêm dễ thương hơn. Những ai đi qua không khỏi quay sang nhìn cô rồi lắc đầu cười cười dời đi. Có lẽ họ đang muốn ôm cô thỏ trắng ấy về nuôi sao í nhỉ?
Thấy phía trước đã không có người đi tới nữa, cô thỏ trắng một tay giữ đầu thỏ nặng nề, một tay ôm tập giấy in màu từ từ quay ra sau. Quanh cô thỏ trắng như nở hoa khi nhìn thấy phía xa xa đang có người đi tới gần.
Một người phụ nữ mặc bộ đầm trắng ôm sát thân hình quyến rũ. Khuôn mặt kiều diễm cùng với đôi mày lá liễu, mi cong dài bao chùm đôi mắt phượng đen xinh đẹp. Sống mũi thẳng dọc dừa cùng đôi môi mọng. Thật sự khuôn mặt của người phụ nữ này đã có thể đánh bay tuổi tác hiện tại mà lại dễ dàng che mắt nhìn người ngoài.
Từng bước đi thẳng tắp như người mẫu, một tay nâng lên khoác túi da màu đen nổi chội. Tuy mang giày cao gót những mỗi lần hạ chân xuống lại không hề phát ra âm thanh. Một cái nhấc chân, hạ chân đều hiện rõ sự quý phái nhẹ nhàng.
Cô thỏ trắng hơi ngẩn người khi nhìn thấy người phụ nữ xinh đẹp trước mặt đang bước chân đi tới gần trong áng hào quang toả ra từ thân thể ấy. Thật sự rất là đẹp nha...
Nhưng mà...
Cái cảm giác như gặp người quen là thế nào ấy nhỉ?
- Gì thế?
Người phụ nữ giật mình đứng lại chăm chăm nhìn vào cô thỏ đeo nơ khổng lồ trước mặt đang (vô duyên) chặn đường chặn nối. Trong đôi mắt phượng đen có vài tia đau xót cùng vài tia yêu thương lạ kỳ.
Cô thỏ trắng như thường lệ không nói chỉ chìa tấm quảng cáo in màu ra trước mặt người phụ nữ xinh đẹp ấy, đầu thỏ khổng lồ hơi nghiêng nghiêng trông vô cùng ngốc cũng không kém phần đáng yêu.
- Phát tờ rơi sao?
Người phụ nữ tỏ vẻ rè trừng cẩn thận hỏi lại. Đôi mắt phượng đen chăm chăm nhìn cô thỏ trắng trước mặt thăm dò nhưng cốt yếu là muốn nhìn kĩ hơn cho dù người trước mặt đang mặc đồ con thỏ.
Cô thỏ trắng dù cảm thấy có chút khó chịu nhưng vẫn ngoan ngoãn đưa hai tay lên giữ đầu mà gật gật.
- Cảm ơn!
Người phụ nữ xinh đẹp cầm tờ rơi trên tay cô thỏ trắng đang một tay giữ đầu thỏ mà kính cẩn cúi đầu, một tay chìa tờ quảng cáo ra trước mặt trả lời qua loa cố tỏ ra bản thân là một con người kiêu sa có chút ngạo mạn. Nhưng thực chất, đó là sự yêu thương vô bến bờ chất chứa bên trong.
Cô thỏ trắng đứng nghiêng người ôm tập tờ quảng cáo vào lòng mà ngoái người nhìn theo bóng lưng người phụ nữ sinh đẹp ấy khuất xa dần. Trong lòng không khỏi thắc mắc rằng bản thân tại sao lại thấy người phụ nữ ấy lại thân quen tới như vậy.
Bất chợt trong lúc vô tình nhìn xuống đất cô thỏ trắng thấy một tờ giấy gì đó gập làm hai đang theo hơi gió trượt trên nền đường về phía trước. Bản tính tò mò dấy lên và cô thỏ trắng không ngần ngại ngồi xuống nhặt lên mặc dù cái đầu khổng lồ trên cổ có chút phiền toái.
Hai tay ôm hai bên đầu thỏ, thân người từ từ khuỵu gối ngồi xuống. Nhanh như cắt dùng một tay nhặt tờ giấy kỳ lạ đó lên rồi lại thu về ôm đầu thỏ tiếp. Khó khăn đứng thẳng dậy trong tay kèm theo tờ giấy gập làm đôi ấy.
Kẹp tập tờ quảng cáo vào lách, từ từ mở tờ giấy ấy ra. Chưa được bao lâu thì cả tập tờ quảng cáo từ trên lách rơi xuống lả tả nhanh chóng tạo ra trận hỗn loạn quanh chân. Có tờ thì vô tình rơi vào vũng nước mà ướt lấy một mảng,...
Nội dung tờ giấy này thật sự có đúng hay không?
***
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!