Tiếng chuông điện thoại réo lên liên hồi khiến cho người đàn ông 19 tuổi đang nằm úp mặt xuống gối trên giường khó chịu nhăn mặt gắt ngủ đầy khó chịu. Đưa tay lên vò tung mái tóc trong tư thế cũ hoàn toàn không có ý định nghe máy. Với tay kéo chăn quá đầu làm lơ tiếng chuông điện thoại đáng ghét.
Tiếng chuông ấy vừa ngắt liền réo lên lần nữa làm người đàn ông ấy vùng vằng hất chăn ra khỏi người. Quay mặt sang phía điện thoại reo, một tay thò ra với chiếc điện thoại trên chốc tủ cạnh giường. Mắt nhắm mắt mở, bộ dạng hết sức khó coi.
Phải rồi! Tối hôm qua quẩy tưng bừng đến gần 1 giờ đêm mới kéo nhau lên phòng ngủ. Còn đồ đoàn vẫn không thèm dọn dẹp gì hết, căn bản là đã say bí tỉ rồi!
Chí Hoành không thèm nhìn màn hình, lần mò trong bộ dạng mắt mũi nhắm tịt vào mà gạt phím xanh sau đó áp vào tai. Giọng điệu vô cùng ngái ngủ và có chút khó chịu khi có người gọi điện phá đám.
- W... Wayyyyy!
-"Giờ này còn ngủ được à?"
Chí Hoành giật mình mở to mắt đồng thời di chuyển cái điện thoại ra xa cái tai tội nghiệp. Nhìn cái tên danh bạ qua loa một cái sau đó lại áp vào tai. Mắt hạnh nhân lờ đờ muốn khép lại ngủ tiếp.
- Kỳ Hàn cậu ám tôi sao? Giờ vẫn sớm làm ơn cho tôi ngủ!!
Chí Hoành rít qua kẽ răng nói lại với đầu dây bên kia. Mắt cũng đã nhắm tịt lại chép chép miệng chuẩn bị ngù tiếp. Thật là sáng sớm đã có người làm phiền thật là bực mình quá đi mật!
-"Sớm cái đầu Vũ Văn nhà cậu!!! Dậy nhanh cho tôi!!! Thiên Lam nó ngất xỉu rồi cậu còn ngủ được hả????"
Đầu dây bên kia lại thét lên một tiếng oanh vàng oang oang lên.
Nhưng khi nghe hết câu nói đó Chí Hoành lập tức mở to mắt ra thậm chí là vùng ngồi dậy, tấm chăn đắp trên người vì thế cũng rớt xuống giường. Cậu hoang mang khi câu nói của đầu dây bên kia tới mức tỉnh cả ngủ.
Con mèo đó... Ngất xỉu sao?
Hay cậu bị lừa???
Không đúng! Giọng điệu thế kia thì không phải đùa rồi!!!
- Cậu đùa tôi sao?
Nghĩ một đằng nói một lẻo.
-"Tôi không rảnh mà đùa cậu đâu! Ông nội Thiên Lam mất rồi!!!"
Chí Hoành nghe xong liền đờ người thả luôn chiếc điện thoại xuống.
Ông nội? Ông Vũ mất... Mất rồi???
Đến khi chiếc điện thoại rơi xuống mắt cá chân đầy đau điếm Chí Hoành mới giật mình luống cuống cầm điện thoại lên áp vào tai nghe.
- Cậu nói rõ ra xem nào???
-"Ông Vũ bị một người lạ mặt ám sát vào chiều ngày hôm qua. Vì bị tổn thương vùng não cho nên... Sáng nay, trong lúc lướt mạng Tiểu Lam Thố đọc được tin tức nên bị đả kích tinh thần dẫn đến ngất xỉu. Tớ đã sơ cứu rồi nhưng hiện tại cậu ấy vẫn chưa tỉnh!"
Nghe những gì đầu dây bên kia từ từ nói lại mà đầu Chí Hoành như muốn nổ tung ra. Đến khi đầu dây bên kia đột ngột tắt máy chỉ để lại vài tiếng tút rồi lặng im, màn hình điện thoại sáng rồi lại tối một màu đen.
Bàn tay Chí Hoành cầm điện thoại tự rơi xuống như một quả chín. Đôi mắt đen hạnh nhân không nhịn được mà ánh lên tia nước. Cậu vừa rồi nghe được tin gì vậy? Ông Vũ bị ám sát? Ông Vũ mất rồi?
Ông Vũ mất rồi??? Người bị đả kích mà bất tỉnh???
Người?
Không! Cậu phải tới bên cạnh người!
Người đang cần cậu!!!
Chí Hoành cúi xuống khi tiếng chuông tin nhắn điện thoại vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của cậu. Giờ cậu mới thấy điện thoại của cậu có hàng trăm cuộc gọi nhỡ khác nhau, hàng chục tin nhắn khác nhau. Đọc qua dòng tin nhắn cậu vội vàng xuống giường đi nhanh ra ngoài thô bạo mở cửa phòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!