Chương 89: Làm người yêu em nhé? baby!

- Song Lam lên hát tỏ tình bọn anh đi!!!

Không biết Vương Nguyên có thực sự là đã say sỉn thật hay không nữa mà đang nhiên nói linh tinh. Cậu vừa nói vừa đập bàn, vỗ bàn mạnh hơn thậm chí là đứng bật dậy đôi mắt trời đêm mơ màng say sỉn quay sang nhìn lần lượt Song Lam có tia ấm áp dịu dàng.

- Hả???

Mấy người còn lại đang lơ mơ như gà mái mơ như thể tỉnh bia liền đồng thanh hét lên đặc biệt là Thiên Thiên đang cầm trong tay chiếc magic micro nên thanh âm còn lớn nhất cả đám làm năm người còn lại phải đưa tay lên bịt tai nhăn nhó mặt mày lại. Cậu gãi đầu cười hề hề mất nết rồi đặt magic micro xuống mặt bàn.

- Anh nói linh tinh gì thế?

Nhi Lam cầm đôi đũa lên thò vào bếp nướng lật vài xiên thịt cháy một nửa, tái một nửa. Tiện tay gắp mấy xiên thịt cháy khét lẹt ra ngoài ném xuống cái đĩa không gần đấy. Gắp thêm xiên thịt gọi là ăn được lên thổi phù phù rồi há miệng ăn ngon lành.

- Đắng quá!!!

Ngay lập tức xiên thịt ấy được ném vào trong chiếc đĩa cùng vài xiên thịt khác. Cô gắp hai xiên thịt sống đặt lên trên bếp nướng. Lại phải chờ nó chín rồi số khổ quá!!

- Hai người lên hát tỏ tình bọn anh đi nhanh lên!!!

- Sao tự nhiên muốn tụi em hát tỏ tình thế???

Con ngỗng điên ngồi ngay đầu bên kia từ khi nào đã vô duyên dựa đầu vào vai Thiên Tỉ ngồi ngay đấy hoàn toàn không có chút gì gọi là ngại ngùng gì hết. Mặt mũi đỏ bừng do men bia cùng đôi mắt đen mơ màng trông cô vô cùng quyến rũ à nha!

- Thì ngoài tụi em ra làm gì còn ai là phụ nữ gần tụi anh!!! Lên hát đê!!!

Vương Nguyên vừa nói vừa đập bàn gõ bàn liên hồi. Vẻ mặt hớn ha hớn hở toe toét cười tươi, khuôn mặc ửng hồng do men bia càng khiến cậu trở lên đáng yêu hơn bao giờ hết.

- Hát thì hát nhưng sao lại muốn tụi em hát tỏ tình?

- Nguyên Nhi anh say rồi!!

Nhi Lam lật hai xiên thịt trên bếp nướng gật gù nói theo Bảo Lam. Mặc dù cô cũng chả hiểu hay nghĩ gì nhiều về câu nói của Vương Nguyên căn bản là hiện giờ cô đang cảm thấy hơi chóng mặt nhưng cô không muốn buổi tiệc chóng kết thúc.

- Anh không say!!

Dứt câu Vương Nguyên cầm chai bia mới mở ngửa cổ lên tu một hơi hết luôn nửa chai. Mặc dù khi dứt hơi cậu đã bị sặc nhưng khí thế của cậu vẫn hừng hực. Ai nói cậu say thế??? Cậu chưa có say đừng có nói linh tinh như thế chứ???

- Có sao đâu hai người lên hát tỏ tình bọn anh đi vì chỉ có hai bọn em mới có thể làm vậy!!

À! Không chỉ Vương Nguyên "say" mà còn có Thiên Tỉ nữa ấy.

Thiên Tỉ căn bản là hiện giờ chả biết bản thân vừa nói cái gì. Đầu óc cậu trống rỗng nên nghĩ gì nói cái đó không thèm xem xét tình hình gì hết. Lại choãi lưng với magic micro kề miệng chơi beatbox mà không để ý tới con ngỗng nào đó đang lim dim ngủ trên vai.

- A đau!!! Bảo Bảo em là cún mau thả anh ra!!!

(Đủ bộ nam thần (kinh) trong nhà bị cắn nha! Không ai thiệt thòi luôn hớ hớ!)

Đang ngây ngô chơi beatbox bỗng nhiên bị con ngỗng điên há mỏ cắn cho một cái vào vai làm Thiên Thiên đáng thương kêu lên ầm ĩ cộng thêm chiếc magic micro đang kề ngay miệng thế là tiếng kêu oanh oanh liệt kiệt vang lên làm mấy người còn lại phải quay sang nhìn.

- Anh phá giấc ngủ của em không chơi với anh nữa!!!

- Thôi nào lên hát tỏ tình đi!!!

Bảo Lam đang hất mặt hướng khác giận dỗi nhưng thực chất đang lim dim buồn ngủ liền ôm đầu khi bị ai đó vỗ đầu liên tiếp mấy cái cau có mặt mày quay sang nhìn thủ phạm liền bắt gặp vẻ mặt của Vương Nguyên đang lại gần.

Vương Nguyên tiện tay ấn lưng Thiên Tỉ nằm sấp xuống mặt bàn làm con cừu nào đó nhăn nhó mặt mày khó khăn kêu lên cầu cứu. Thấy Thiên Thiên nhăn nhó thống khổ kêu lên kiêm ngọ ngạy cơ thể Vương Nguyên cười hì hì đứng thẳng dậy hai tay vỗ mặt bàn uỳnh uỳnh.

- Nhi Bảo hai người lên hát tỏ tình đi tụi anh ở dưới này cổ vũ!!

Tuấn Khải quay sang liền thấy Nhi Nhi đang tì bàn choãi người lật mấy xiên thịt nướng. Cậu không khách khí vỗ lưng cô mấy cái làm cô giật mình quay sang cau có nhìn cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!